Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Xóm nhỏ

Xóm nhỏ

Điều chín thơm nức mũi, mấy đứa trẻ rủ nhau trộc hứng, túm tụm bóc hạt, chấm muối tiêu ăn ngon lành. Mỗi chiều, nơi đây lại xôn xao một lúc bởi tiếng í ới, nô cười của đám nhỏ như thế. Buộc lại bao hạt điều đã cạo sạch sẽ, Thẩm ra vườn cuốc xới, chị ghé mang qua cho mẹ con Nhiên ít rau. Thấy Thẩm từ xa, thằng Tí đã la toáng:

– Mẹ ơi, bá Thẩm sang kìa.

Rồi nó chạy ùa vào lòng chị, ríu rít như chim non. Nhiên vừa nhóm bếp vừa nói vọng ra:

– Bá Thẩm vào nhà đi, em đang dở tay một tí.

– Ờ, mang cho mẹ con ít măng tươi với mớ đậu bắp đấy, mai nấu canh chua.

Nhiên mang mớ rau cải chưa cắt gốc còn vương đất đỏ ngồi cạnh Thẩm, hai người cùng nhặt. Thẩm nhìn Nhiên, đưa tay với thêm cành củi châm vào bếp, chị thủng thẳng:

– Nhiên này! Cu Tí sắp lên lớp 1 rồi nhỉ?

– Vâng, năm sau rồi. Mai mốt bá phải gọi là Quân, hôm qua từ trường mẫu giáo về, Tí dặn em thế đấy.

– Thằng bé kháu quá, tiếc là…

Thẩm ngưng giữa chừng, chị sợ nhắc đến lại làm Nhiên suy nghĩ. Mới đó mà đã sáu năm kể từ ngày chị bắt gặp cái vẻ ngơ ngác, thật thà của cô khi hỏi đường về Sài Gòn giữa khu chợ thị xã. Chả là khi lên xe, không rõ anh phụ lái nghe thế nào mà lại tưởng Nhiên đi Đồng Xoài, thế là vừa đến ngã tư trung tâm anh ta kêu cô xuống, lúc biết ra thì xe đã chạy được một đoạn. Cái bụng to lùm lùm trước mặt, cô cứ đứng tần ngần đầy lo âu, có lẽ lần đầu đến đây. Thẩm ôn tồn:

– Trời tối cũng không còn xe chạy nữa, hay để mai hẵng đi?

– Nhưng em… không có nơi nào…

– Tôi ở có một mình, cô về ngủ tạm, sáng mai tôi nhờ xe quen chở ra bến cho.

Ảnh: Buoi-dinpx

Đêm hôm ấy, Thẩm biết cô gái ấy hai mươi tuổi, tên Nhiên, nhà mãi tận Vĩnh Phúc, là sinh viên năm thứ hai một trường sư phạm ở Hà thành. Cô muốn đến Sài Gòn tìm một người, người ấy cô gặp trong lần lớp tổ chức du lịch Sa Pa đầu xuân cách đây chừng hơn tám tháng trước, khi cả hai cùng hỏi mua hàng thổ cẩm. Chàng ta nói tiếng miền trong, trắng trẻo, thư sinh và rất hài hước. Là nhân viên của một công ty truyền thông chuyên về quảng cáo. Chuyến ra Bắc này là lần đầu tiên, và anh đến Sa Pa, một mình. Vừa du hí, vừa tìm săn những tấm ảnh độc về nơi mà khi nhắc đến, ai cũng muốn được đến một lần. Anh ta chụp ảnh cùng Nhiên rồi dúi vào tay cô tờ mười ngàn mới coóng. Nhiên đã phì cười, nhét lại túi anh tờ tiền, dõng dạc “mấy người như anh làm dân Sa Pa hư đấy nhé”. Sau cái tròn mắt ngạc nhiên, họ trở thành bạn trong suốt chuyến đi ba ngày của Nhiên. Về Hà Nội, anh đến tìm Nhiên ở ký túc xá. Chưa đầy hai tháng trong đợt công tác của anh, họ yêu nhau. Đứa bé này là lỗi lầm của Nhiên, bởi cô tin chàng ta chân thành lắm, yêu Nhiên nhiều lắm… Kể đến đấy, cô kéo chăn, nằm gần Thẩm hơn:

– Người con gái chữ trinh quý tựa ngàn vàng, biết chuyện em có con, cha mẹ rầu rũ cả tháng ròng.

– Thế còn anh ta? – Thẩm tò mò.

– Cũng hơn sáu tháng nay không có tin tức gì, số điện thoại anh ấy cho ngày trước, em có gọi nhưng chẳng thấy ai nghe cả.

Thẩm vỗ bờ vai đang run lên bên cạnh, cô gái lỡ làng này cũng trạc tuổi con gái chị, nếu nó còn sống thì…

Cả đêm ấy Thẩm không sao ngủ được, chị nhớ làng Nhuệ, nhớ con sông trong vắt, cánh đồng Thái Bình năm tấn rực vàng… Ở đó, chồng chị đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi ấy Thẩm chưa sang đầu băm, đứa con gái mới năm tuổi.

Một ngày mùa cách ngày chồng mất chưa tròn năm, đang cố dải phơi đống rơm vừa tuốt hồi chiều vì sợ nếu không làm thì sáng ra người làng đã phơi hết chỗ đẹp, rơm phơi mà bị giẫm nhiều sẽ không thơm, lũ trâu háu ăn cũng bỏ mứa. Thẩm nghe từ đằng xa tiếng xe đạp lốc cốc, tiếng thở hổn hển:

– Dì Thẩm… Cái Thúy… dì về ngay đi!

– Thúy, sao? Nó làm sao?

– Mấy đứa nhỏ tập tành chèo thuyền thúng qua bãi cát, cái Thúy đòi theo… chết… chết đuối… rồi!

Thẩm chết lặng, quăng cây liềm, lôi tuột đôi ủng vùng chạy. Bến sông làng Nhuệ đông đặc người, Thẩm khóc hết hơi, ngất lên ngất xuống. Hai giờ sáng, người làng chài vớt được con bé. Năm nay nó sắp được đi học, nó từng ngọng nghịu bảo muốn làm cô giáo, làm cô giáo oai lắm phải không mẹ?…

Trong một năm, Thẩm mất chồng, mất con. Cha mẹ chồng tuy quê mùa nhưng hiểu và thương chị, ông bà không muốn chị vướng bận thêm nữa nên đã về ở với chú út. Thẩm rời quê vào đây cùng một người làng, làm công nhân cạo điều cho một công ty xuất nhập khẩu vùng Đông Nam bộ, về sau chuyển sang làm vườn cho khu sinh thái ngay gần đó.

Nhiên đã không đi Sài Gòn bởi ngay đến một người thân cũng không có, mà nơi ấy xô bồ lắm. Hoang mang không biết sẽ làm gì, sống ra sao, cô quyết định ở lại, thuê một căn phòng nhỏ. Nhiên không muốn phiền Thẩm. Vừa tập tành lấy hạt điều về cạo, rồi qua lời giới thiệu, Nhiên nhận dạy thêm cho mấy học sinh là con của người quen Thẩm. Sáu năm đã trôi qua, con trai Nhiên ra đời với nỗi cực nhọc khôn cùng. Nhưng may là có Thẩm, họ coi nhau như chị em một nhà, thăm nom, động viên và chia sẻ. Nhiên thấy mình đã không rời xa nơi này được nữa. Ý định tìm lại chàng trai Sài Gòn ngày nào cũng đã tắt. Cứ thế này mà sống, có lẽ lại hay hơn.

– Nhiên này! Cậu Hùng, cậu ấy thương em và bé Quân lắm đấy!

***

Cu Tí ngủ sớm, mùa khô bắt đầu với gió vút, hoa điều khô lại rụng như mưa. Không ngủ được, Nhiên nghĩ đến lời Thẩm, nghĩ đến Hùng. Người đàn ông độ ngoài ba mươi, ngày nào cũng ngang qua dãy trọ mỗi chiều từ xưởng cơ khí về, bế bổng cu Tí rồi vui đùa với nó. Hình ảnh quen thuộc đến nỗi chiều nào không thấy cảnh tượng ấy, Nhiên lại thấy trống vắng, hẫng hụt. Anh là trẻ mồ côi của một huyện miền núi Thanh Hóa, vất vưởng Hà thành từ nhỏ, đánh giày, bán tăm… cũng trộm vặt, móc túi và có tiền sử trong trại cải tạo một thời gian. Rồi Hùng đến xóm điều trước Nhiên một năm, cũng thuê phòng trọ, làm lụng chăm chỉ như con ong đang xây lại cuộc đời. Nhiên biết anh có tình cảm, dễ cũng đến ba năm nay. Ngày mưa, có anh ghé qua, dù chỉ để hỏi xem mẹ con cô có cần giúp gì, cô đã thấy vững lòng lắm. Thỉnh thoảng cu Tí lại đòi tắm cùng anh, có khi nó còn bắt Nhiên mang cơm sang nhà Hùng để ăn cùng. Chiều ý con, nhìn hai người họ khắng khít, đôi lúc Nhiên cảm thấy hạnh phúc tột độ – quây quần, ấm áp như một gia đình. 26 tuổi, Nhiên còn trẻ quá, nếu nói không cần hạnh phúc thì quả thật dối lòng. Cô từng ước được ngả đầu vào bờ vai kia, được ngắm nhìn anh ngủ như thế nào… Cũng muốn vắt chiếc khăn lạnh lên trán mỗi khi anh ốm… Nhưng cô sợ, như con chim một lần té ngã giờ sợ cành cong. Nghĩ ngợi, Nhiên không sao ngủ được, bê chiếc ghế đẩu ra khoảnh sân trước, trăng sáng, Nhiên hít sâu bầu không khí trong lành.

***

Hùng và Nhiên làm vài mâm cơm mời xóm giềng chung vui. Nhiên không mặc váy cưới, nhưng điều đó với cô dường như chẳng còn quan trọng. Người trong xóm thấy mỗi chiều sau giờ làm, vợ chồng Nhiên đón con, gia đình họ vui cười trên chiếc dream cũ. Con đường ngoằn ngoèo những gốc điều già như ngắn lại, nên thơ. Thẩm đã nhượng lại căn nhà cho vợ chồng Nhiên không lâu sau đó rồi chuyển lên ở hẳn trong chùa. Ngày rằm ngày lệ, chị tranh thủ ghé qua xóm, mang cho lũ nhỏ bánh trái và thăm hỏi mọi người. Cuộc sống của chị đã thuộc về một nơi khác, giản dị và bình an.

Xóm nhỏ ấy vẫn chỉ mươi nóc nhà với dăm đứa trẻ… 

 

 

Mai Đình

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/xom-nho/a105511.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên