Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Trôi

Trôi

Lạ, tôi thấy mình như không trọng lượng, giống một khúc gỗ khô không chìm được. Nhắm nghiền đôi mắt, tôi không định hình được những ý nghĩ của mình, mọi thứ trong đầu trở nên trống rỗng. Tôi cứ mải miết trôi, hai bên bờ mỗi lúc mỗi rộng toác ra, mênh mông, trời cao thăm thẳm. Tôi thấy mẹ cầm chiếc roi mây, đi hết nhà này đến nhà khác trong xóm, vừa đi vừa la: 

– Con Nhím đâu rồi, nấu cơm mà không đổ nước à? Trời ơi, con với cái, số tôi là số trâu bò mà. 

Tôi đang vắt vẻo trên cây ổi non nhà cái Hạnh, nghe tiếng mẹ, tôi nhảy vội xuống, leo qua bờ tường thấp cạnh chuồng lợn rồi lén chạy một mạch về nhà. Ở giếng, chiếc nồi cháy đen một lớp dày, những hạt gạo bó cục nằm trâng tráo. Tôi thấy đống lúa giữa sân bị bầy gà canh tung tóe, bố đang hì hụi quét. Thấy tôi, bố cười mỉm rồi lấy tấm bạt nằm góc hè phủ trùm lên, xong quay vào nhà rít thuốc lào, khói bảng lảng bay những hình thù ngộ nghĩnh. Tôi giật mình, quay ra đường và chạy. 

– Bố… bố về phải không mẹ? 

– Cái gì? Đồ hư đốn, sao mày không chết quách đi hả? 

Mắt mẹ đục ngầu, cây roi mây quất liên tục xuống mông tôi. Chiếc quần vá hai miếng rõ to đằng sau đít chi chít những đường chỉ cứ vang lên bồm bộp, giọng mẹ lạc đi. 

– Này cho chừa tật ham chơi, ham chơi nữa không, nữa không? 

Mẹ khóc, chưa bao giờ tôi thấy mẹ khóc to như thế, đã bảo đừng bao giờ nhắc nữa. Bố tôi chết rồi, chết thật rồi. 

Tôi vẫn cứ trôi, từng đợt sóng nhỏ bắt đầu lượn lờ đẩy tôi ra xa bờ. 

*** 

Trong căn nhà lợp mái tranh đã ngả màu xám tối, những tấm vách nứa lỗ chỗ tia sáng ra bên ngoài như những đốm đom đóm. Mẹ ngồi dạng chân bào sắn, mùi sắn tươi ngai ngái. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng kĩu kịt vang lên nơi hai cây cột khi bà đưa tay đẩy chiếc võng. Tôi nằm đó, bên cạnh là thằng Dũng. Hai chị em quấn lấy nhau, đôi lúc nghe tiếng ị ọe, mẹ đưa bàn tay vỗ vỗ vào bên mông cả hai đứa, bóng mẹ tôi hắt xiên lên, dài ngoẵng, méo mó trên vách nứa. 

Ban ngày, mẹ ra đồng từ tờ mờ sáng, thằng Dũng ngủ dậy lê dưới nền đất tìm chơi đủ thứ linh tinh. Tôi theo lũ bạn đi trèo cây dưới, muồi muội, ra ven sông hái bôm bốp. Trước khi đi, tôi bế thằng Dũng lên hè, tìm chiếc lồng gà úp nó lại, lấy bao sọc rắn phủ xuống, đặt lên trên miệng lồng cái thớt gỗ băm rau lợn. Tôi và lũ bạn hò hét thích thú khi thấy những chiếc máy bay thấp lè tè. Một lát thấy dì Sương đạp xe ngang qua gọi giật: 

– A, cái Nhím. Sao bỏ nhà đi chơi hả? Thằng Dũng đang khóc thét ở nhà. 

– Nó chui ra khỏi lồng rồi hả dì? 

– Ai bảo mày nhốt nó, có ngày chết em, về nhà mau lên! 

Tôi hớt hải chạy ù một mạch, trong đầu nghĩ vẩn vơ, nhỡ nó bị làm sao thì chết chắc. Đôi dép đứt phựt quai. Kệ, tôi chạy chân trần. Đường làng đầy phân trâu, tôi quệt một bãi to. Mặc, tôi giậm giậm vài cái cho vơi rồi lại ba chân bốn cẳng chạy. Tôi nhét vào miệng thằng Dũng những trái bôm bốp chín. Nó nín khóc, đôi mắt đen láy nhìn tôi như quở trách. Tôi bế nó ra giếng, lột sạch quần áo rồi xối nước ào ào. Nó cười sặc, để lộ mấy cái răng sữa ố vàng. 

Giọng cười nắc nẻ của Dũng như làm dậy sóng, từng đợt sóng đẩy đưa tôi lúc lên lúc xuống, nước bắt đầu tóe lên mặt. Tôi nhìn thấy trên nền trời xanh, đôi mắt đen và to rõ mồn một, nó đang xoáy thẳng vào tôi. Đưa bàn tay với, tôi ngỡ mình sẽ nắm được bàn tay bé nhỏ của Dũng, nhưng nó cứ xa dần, xa dần và mất hút. Tôi vẫn cứ trôi, càng ngày, tôi càng xa bầu trời, tôi như đang rơi xuống vòng xoáy của lòng sông, mà sông thì cứ toác rộng mãi ra. Tôi thấy mình đứng ở một dốc bến, giương mắt trông chiếc đò ngang qua sông mỗi ngày, nó chạy bằng dầu nghe phành phạch, buồn bã. Tiu nghỉu leo dốc, tôi quay về nhà. Chuyến đò ấy bố không về như lời hứa trong thư. Trên vách nứa, bóng của mẹ tôi ngả nghiêng, méo mó đến sợ. 

***

 Giữa khu chợ người ở cạnh bến xe thành phố, bố tôi trải bao ngồi bệt. Từ một ngã rẽ, người đàn bà lái chiếc xe hơi ánh bạc kêu bố đến gần, ngả giá: 

– Lắp cửa, cắt cỏ và dọn lá. Mất khoảng hai ngày, mỗi ngày một trăm nghìn. 

– Một trăm nghìn? Thật không? – bố tôi mừng thầm, đã ba ngày nay không có việc ở cái chợ người này, ông gật đầu rối rít. 

Bố tôi lên xe, lần đầu tiên ông thấy một người đàn bà thanh tú đến vậy. Mái tóc bà ta có màu hạt dẻ, toàn thân toát ra mùi nước hoa thơm nhẹ. Hàng mi cong vuốt, đôi mắt buồn ngân ngấn nước làm nên cái vẻ rất đàn bà, rất yếu đuối. 

– Đó là người đàn bà đẹp chán chồng! 

– Một “thiên kim tiểu thư” quen lối sống xa hoa. 

– Chán ngấy những ngọt ngào man trá, những lời mời có rượu và hoa. 

– Thừa mứa tiền và không thiếu chốn ăn chơi. 

Và bố tôi, ông có cái nhìn đắm say từ đôi mắt đượm màu lam lũ. 

– Cái ôm vững chãi của vòng tay rám nắng. 

– Mùi mồ hôi đàn ông, không phải mùi hương của nước hoa Perfume hay Park Royal từ người chồng hám danh lợi. 

Những thứ ấy từ bố tôi với bà ta là của lạ, là thứ thiên nhiên tuyệt diệu. 

Đó có thể là tình yêu sét đánh chăng? Cũng có thể chỉ là sự thỏa mãn điều gì thiên về lạc thú? 

Bố tôi quên bẵng người vợ chỉ suốt ngày một mùi hương của khói bếp, rơm rạ.

Quên những buổi chiều công kênh tôi trên vai đi rong khắp xóm. 

Quên hẳn mâm cơm có nhiều rau, tương cà và cá ươn. 

Thằng Dũng khi ấy chưa đầy ba tuổi.

*** 

Mẹ tôi chạy theo ra cửa, ném phăng bọc giấy báo bọc những xấp tiền. Bố quay lại van nài: 

– Anh không thể quay lại được nữa. Xin hãy để anh bù đắp cho các con. 

– Đồ hèn! 

– Ừ phải, anh hèn. Em cứ chửi mắng anh, nhưng đừng bắt anh thành người cha khốn nạn. Anh xin em! 

– Anh cút ngay, mang theo những đồng tiền hèn hạ cút đi… 

Mẹ không khóc, đôi mắt mở to ráo hoảnh. Bố ngó nghiêng xung quanh, đeo vội cặp kính che gần nửa mặt, quay ra cửa, chiếc xe ôm đợi ngoài cổng phóng vụt đi. 

Mẹ không khóc, nhưng đôi mắt mở to vô hồn, hoang dại. 

– Thế là hết, hết thật rồi… 

Mẹ lặp đi lặp lại câu nói một cách vô thức, giọng cười vang lên, chua chát, cay nghiệt. Đêm ấy, nhiều đêm sau mẹ không chợp mắt, chiếc bóng hắt xiên trên vách là một pho tượng. 

Tôi đứng cạnh chiếc võng, người nhũn ra không tài nào thở được. 

Cây bông chầm trước cổng bắt đầu nở hoa, hoa rụng đỏ nền đất. Bố về, mang theo chiếc xe đạp mini màu xanh dương, nói là cho tôi đi học. Thằng Dũng sướng rơn, nó kêu tôi chở vòng quanh sân, rồi khăng khăng bắt chị giữ sau để nó tập đạp. Mẹ im lặng, sự im lặng trừng phạt. Đặt bọc tiền lên bàn, bố nói: 

– Đây là tiền anh kiếm được, không phải tiền nhơ, tiền ăn nhờ. 

– Tôi không cần tiền. 

– Tiền làm anh lóa mắt, anh có tội… anh không nghĩ mình lại sa chân đến nỗi không còn rút lên được. Anh… lúc đó anh chỉ nghĩ… có thể lợi dụng cô ta… anh… 

Thằng Dũng nắm chặt tay tôi, nhìn bố. Nó bắt đầu hiểu chuyện. 

Những câu nói đứt quãng không diễn đạt được điều muốn nói, bố tôi vùng chạy. Nhiều năm sau đó, những lần trở về lúc nào cũng vội vã. Mẹ gan lì không nhận bất cứ thứ gì. Tiếng thở dài cứ chìm mãi vào đêm. 

Tôi thấy mình bắt đầu chìm, nước xộc vào mũi, vào mắt, tôi chới với, vùng vẫy. Đôi chân không tài nào cử động được. Tôi hoảng loạn thực sự, hai bên bờ xa và rộng toác… Tôi hét toáng, vùng dậy. Tiếng chuông hai nhịp một cứ vẳng vào đều đặn. Thì ra tất cả chỉ là mơ, mồ hôi đầm đìa lưng áo, tôi búi lại mớ tóc rối, hơi thở vẫn còn khó nhọc. Bao năm qua, giấc mơ của tôi luôn như thế, hỗn loạn, bi thương. 

*** 

Mẹ tôi tay xách nách mang nào rau, nào chuối chín và mấy con gà cỏ. Vẫn là những bộ quần áo cũ, đôi dép tổ ong nhem nhuốc. Tôi làu bàu: 

– Sao quần áo, giày dép con mua, mẹ không mặc, mặc gì kỳ vậy, mấy thứ này bỏ đi được rồi. 

– Cha bố cô, đừng có mà có mới nới cũ. 

– Nới gì đâu, thời đại giờ khác rồi, mình cũng phải thay đổi chứ. 

Con gái tôi quấn bà ngoại như sam, thường ngày dỗ nó ngủ tôi đến phát cáu, nhưng có mẹ tôi, nó chỉ nghe mấy bài hát ru là tì tì ngay. Tôi không biết hát ru nhiều, người ta bảo tôi đa đoan và trở thành người viết văn không khó, Dũng là một giảng viên về văn học cũng là điều hiển nhiên vì chị em tôi khác biệt. Chính tuổi thơ không lành lặn, lớn lên từ những vết thương lại bồi đắp tâm hồn một cách đặc biệt. Tôi không chắc vết thương kia đã liền sẹo, vì mỗi khi nhắc đến quá khứ, đôi mắt mẹ tôi lại vô hồn, xa xăm. Tiếng thở dài trong đêm hun hút vẫn nhắc nhớ tôi và Dũng đừng bao giờ khơi lại. Có lẽ vết thương vẫn còn há miệng, và tôi sợ nếu vô tình chạm phải thì nó lại tứa máu. 

Đêm. Tôi lại thấy mình trôi. Nhưng tôi không trôi một mình. Mẹ và Dũng bên cạnh, chúng tôi nắm chặt tay nhau, mẹ cười, nụ cười đã tắt bao năm. Bầu trời vẫn cao và xanh, ba mẹ con cứ trôi mãi, trôi mãi. Bờ vẫn xa tít tắp, nhưng tôi thấy có thuyền. Mẹ, tôi và Dũng đã đi qua giông bão, ít nhất là như thế. 

Dũng bảo: “Chiếc thuyền ấy là tình yêu, là gia đình, nếu không muốn bơi nữa, thuyền sẽ chở chúng ta”. 

Lê Đình

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/troi/a79391.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên