Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Thương ngọn cỏ may

Thương ngọn cỏ may

Nơi này là một thị trấn nhỏ, nằm dưới thung lũng, bốn bề là núi nên thứ được thiên nhiên ưu đãi quanh năm là gió. Đêm đêm nằm trong căn phòng nhỏ, nghe gió thổi lồng lộng, hai cô gái thấm thía nỗi nhớ nhà. Nhiều đêm không ngủ được vì lạnh, họ ngồi quấn mình trong chăn, kể cho nhau nghe đủ chuyện trên đời. Ngân luôn vui vẻ, thích cười nói và có năng khiếu lôi kéo người khác cùng hòa nhập với mình, còn Phương thì trầm lắng, nhẹ nhàng. Mỗi cuối tuần họ cùng đi cùng về trên những chuyến tàu chỉ đỗ lại vội vàng ở cái ga bé xíu không có sân ga, chỉ có mấy đường ray đổi tàu.

Buổi tối thứ Hai trong căn phòng tập thể của trường bao giờ cũng rất vui. Những món ăn Ngân mang ra cùng với bữa cơm chiều mới nấu xong là bữa ăn ngon và vui vẻ nhất trong tuần, hình như điều đó làm cho cuộc sống xa nhà của họ trở nên thi vị hơn. Nhưng nhiều tuần qua Ngân không về nhà. Chiều thứ Bảy chỉ mình Phương đứng chờ tàu và sáng thứ Hai chỉ mỗi mình Phương đi giữa những cơn gió thổi lồng lộng trên con đường nhỏ vào thị trấn. Khi nhận ra điều khác thường này, Phương hỏi: “Dạo này sao Ngân ít về nhà, có gì không?”. “Không có gì, ở lại đây vào những ngày không phải lên lớp, cũng hay lắm. Hôm nào Phương ở lại thử xem”.

Phương cũng ở lại cùng bạn vào những ngày cuối tuần nhưng thường là những ngày mưa. Mùa mưa ở đây thật khắc nghiệt, mưa dai dẳng nhiều ngày không dứt, trời lạnh buốt, dù mặc nhiều lớp áo nhưng vẫn run rẩy. Trong những căn nhà, nhiều người già phải ngồi với những chiếc lồng ấp bằng than hồng, có việc ra đường thì phải mang guốc mới đi được trên những con đường đất trơn nhẫy. Nhưng ở lâu thì trở nên thân thiết, cái vùng nửa quê, nửa tỉnh đầy ắp tình người này đã giữ chân Ngân nhiều năm. Ngân quen với cái nắng, cái gió và cả với cái lạnh cắt da ở đây, mọi thứ trở nên gần gũi rồi thành thương mến. Phương thì khác, cô về nhà thường xuyên hơn, Phương giải thích: “Ngân cảm thấy gắn bó với nơi này vì Ngân đang yêu một người ở đây”. Và cô hóm hỉnh: “Còn người của Phương thì đang ở phố”. Chuyện tình này, Ngân kể cho Phương nghe vào một tối thứ Bảy.

Ngày đó, Ngân gặp Trí lần đầu tiên là lúc anh đến tìm Ngân ở trường. Trí là anh cả của một đứa học trò lớp do Ngân chủ nhiệm. Con bé mới từ xa về nên anh muốn gửi cô chủ nhiệm trông chừng. Quan tâm đến học trò rồi để ý đến anh của nó hồi nào không hay. Những ngày Chủ nhật có nhiều ý nghĩa hơn kể từ lúc có Trí thường xuyên đến thăm. Ngân thường bắc hai cái ghế ở đầu hồi gian phòng dành cho giáo viên, hai người có thể nói chuyện mà không ngại thị phi.

Từ ngày quen Trí, Ngân thấy mình biết được thêm nhiều thứ, cô có cảm giác mình lớn hơn và từ chỗ có cảm tình rồi thán phục, Ngân nhận ra mình đã yêu Trí. Khi người ta yêu thì chẳng giấu được ai, đôi mắt Ngân long lanh hơn, miệng cười tươi hơn và cũng không có gì lạ khi nhìn Ngân mỗi ngày một đẹp hơn.

Làm việc cùng nhau đến mùa hè thứ ba thì Phương phải đổi sang trường khác. Không có Phương, Trí trở thành người thân thiết nhất để Ngân chia sẻ buồn vui, họ có nhiều cơ hội để hiểu nhau và yêu nhau nhiều hơn. Nhưng về sau này, nhiều lần Ngân tự nhủ, giá mà Phương đừng phải đi trường khác, giá mà có Phương thì chắc mọi việc sẽ khác đi. Khác như thế nào Ngân không biết, nhưng chắc chắn là sẽ khác nhiều những gì mà Ngân trải qua.

Chuyện của Trí và Ngân yêu nhau được hai gia đình chấp thuận. Cuộc sống như dành những điều tốt đẹp nhất tặng cho cô. Ngân yêu người, yêu đời, yêu cả từng ngọn cây, cọng cỏ. Thị trấn này không còn là nơi buồn bã như cô từng nói. Ngân quen thuộc từng cơn gió thường xuyên thổi qua đây, quen từng cơn mưa dai dẳng, quen cả cái lạnh cắt da và Ngân không ngạc nhiên khi những ngày về nhà nghỉ hè cô đã nhớ nơi đây đến nao lòng.

Cuối tháng Năm, Ngân về nhà nghỉ hè, con đường từ trường ra ga trở nên ngắn khi có Trí đi bên cạnh, gió vẫn thổi lồng lộng bất kể mùa nào, nhưng Ngân không còn lo bị gió đẩy xuống ruộng vì đi cạnh Ngân bây giờ là Trí. Anh vững chãi che chắn cho cô. Rồi một hôm nào tới đây Ngân sẽ ở lại đây, nhận nơi này làm quê hương thứ hai, những chuyến tàu sẽ không phải để trở về mà chỉ là chuyến đi thăm cha mẹ, Ngân cũng không phải một mình mà bên cạnh sẽ là Trí để chia sẻ cùng cô mọi thứ.

Một ngày tháng Bảy, nhà Ngân rộn ràng vui như Tết. Đó là ngày ăn hỏi của Ngân. Một tuần trước Trí vào nhà đưa Ngân đi chọn nhẫn và một đôi bông tai, đôi nhẫn tròn chỉ đính một hạt đá nhỏ đơn giản mà rất đẹp, còn bông tai là hình một đôi hoa mai chớm nở. Ngân may một cái áo dài mới bằng gấm màu hồng cánh sen, Ngân nghĩ khi may áo cưới cô sẽ chọn màu đỏ.

Trang điểm và thay áo mới xong, Ngân ra sân chụp mấy tấm ảnh dưới cái cổng hoa màu hồng rực rỡ. Ai cũng khen Ngân đẹp, cô cười tươi hơn bao giờ và thấy không cần nói lời khiêm tốn vì chính Ngân cũng thấy mình đẹp nhất từ trước đến giờ. Nhà trai hẹn sẽ đến vào lúc mười giờ là giờ hoàng đạo. Gần đến giờ hẹn, Ngân càng hồi hộp, cứ nghĩ không biết Trí có run như mình không, chắc là không vì Trí vốn là người mạnh mẽ.

Có ai đó nhắc mọi người chuẩn bị vì đã đến giờ đón đàng trai. Mười giờ, không thấy chiếc xe nào dừng trước cổng, Ngân nhủ thầm chắc là xe chạy chậm một chút. Nhưng khi nắng đã lên cao và gay gắt cũng chẳng thấy ai, mấy bụi hoa mười giờ trong sân nhà càng trưa càng rực rỡ như trêu ngươi. Trời đứng bóng cũng không có ai đến và cũng không nghe tin tức gì.Trong nhà im phăng phắc, không có tiếng nói, mọi người như nén cả tiếng thở của mình rồi len lén bỏ về. Cha mẹ Ngân ngồi chết lặng trên ghế. Chiếc cổng hoa trở nên vô duyên nhưng vẫn rực một màu hồng trong nắng. Ngân không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Trí có làm sao không, nhưng còn cả nhà Trí, còn đứa học trò mà Ngân nghĩ sẽ trở thành em chồng của mình…

 

***

Tôi nghe tất cả câu chuyện này từ cô Phương khi tôi đến khoe với cô tờ quyết định về trường trung học của thị trấn, ngôi trường mà năm xưa cô đã cùng mẹ tôi giảng dạy nhiều năm. Chắc là mẹ muốn mượn lời cô Phương nhắc lại chuyện cũ nên mới bảo tôi đến chào cô. Mẹ không hề được đeo chiếc nhẫn mẹ đã thử, tấm ảnh chụp ở cổng hoa ngày ấy cũng chỉ có mỗi mình mẹ cười làm duyên với chiếc áo dài màu cánh sen. Chú rể không đến vào ngày đám hỏi và mẹ cũng không bao giờ gặp lại ông ta, cũng không bao giờ, kể từ ngày ấy, mẹ quay lại thị trấn.

– Nhưng tại sao hở cô?

Mắt cô Phương nhìn xa xăm tận đâu trong quá khứ, nơi hình ảnh mẹ tôi vật vã trong tay cô. Mẹ tôi bệnh một trận rất nặng tưởng không qua nổi, cũng may ông bà ngoại hết lòng thương con và cũng vì sự có mặt của một đứa trẻ mà mẹ tôi phải sống. Đứa trẻ đó là tôi. Và cũng vì thương mẹ nên có một người đã dang tay ra để hợp thức hóa sự có mặt của tôi, người đó là ba của tôi bây giờ, là một người bạn thuở nhỏ của mẹ. “Còn… ông Trí?”. Trí bỏ đi ngay trong đêm cả nhà chuẩn bị để hôm sau đi hỏi vợ cho anh ta. “Còn… gia đình ông ấy?”. Họ không đến lần nào, chắc vì xấu hổ, còn Ngân thì không hề đi tìm gặp, hai bên cùng im lặng.

Tôi không thấy buồn chút nào khi nghe cô Phương kể chuyện, chỉ thấy trong lòng cồn cào thương ba, từ sau khi sinh tôi, dù mẹ không thể có thêm đứa con nào nhưng ba vẫn một lòng thương yêu che chở hai mẹ con. Tôi cũng thấy thương mẹ nhiều hơn khi hình dung mẹ như cọng cỏ vươn mình lên sau gió bão. Tôi hỏi cô Phương: “Ông Trí có biết con không?”. Cô Phương cười như có lỗi: “Cô chưa hề hỏi mẹ con như vậy. Con về hỏi mẹ”.

Tôi sẽ không hỏi mẹ, không cần thiết phải nhắc lại chuyện cũ làm gì cho mẹ đau lòng. Tự tôi sẽ đến đó, cái thị trấn đầy nắng và gió, nơi mẹ tôi bắt đầu tuổi lớn. Tôi sẽ đến đó dạy học như mẹ tôi đã từng như thế.

Lưu Cẩm Vân

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/thuong-ngon-co-may/a85002.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên