Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Tái sinh

Tái sinh

Người đàn ông vô thức trở người, thu cánh tay về đặt trên bụng. Người đàn bà hẫng hụt nhìn vết lõm trên đệm do cánh tay của người đàn ông để lại. Chị ngả đầu lên vết lõm và cảm giác mình mất dần trọng lượng. Đầu chị bị dốc hẳn xuống, phần cơ thể còn lại nổi lên tựa như đang dập dềnh trên nước. Người đàn bà không thích thú với cảm giác chơi vơi ấy, chị nhấc đầu lên dựa hẳn vào ngực của người đàn ông. Chị nghe thấy nhịp tim của người đàn ông đập ồn ào. Còn hơi thở của anh phả nhè nhẹ lên tóc chị. Người đàn bà nằm yên lặng rất lâu trên vòm ngực thân quen, và chị bắt đầu đếm những chiếc xương sườn của người đàn ông. Mình là chiếc thứ bảy, vậy những chiếc trước và sau đấy là ai? Người đàn bà bắt đầu phân vân khi ngón tay của chị chạm lên những chiếc xương sườn đang nhấp nhô theo từng hơi thở của người đàn ông. Mình thích số ba hơn, nhưng kệ đi, đó là số mệnh rồi! Người đàn bà lại lẩm bẩm một mình, tự thỏa mãn với vị trí trang trọng mà Chúa đã quy ước đối với cuộc đời người đàn ông. Người đàn bà nán lại một lúc lâu trên ngực của người đàn ông, rồi khi nghe thấy tiếng trẻ con quấy khóc ở phòng bên, chị vội vàng bật dậy. Sau tiếng khóc chào buổi sáng của những đứa trẻ, giây phút nghỉ ngơi cuối tuần của người đàn bà đã kết thúc. Chị lật đật rời khỏi những chiếc xương sườn để trở về với thiên chức của một bà mẹ.

Người đàn ông vẫn ngủ say. Lồng ngực anh ta phập phồng lên xuống đều đặn. Người đàn bà ngoái lại nhìn tiếc nuối rồi khép nhẹ cánh cửa đi ra.

Những đứa trẻ đều đang ở tuổi bế ẵm. Người đàn bà mất dần kiên nhẫn khi phải dỗ dành chúng trong bữa ăn đầu tiên của ngày. Người đàn ông ra khỏi phòng ngủ trong lúc người đàn bà vừa bế đứa bé nhất vừa đuổi theo đứa lớn nhất để mớm thìa cháo đã nguội. Người đàn bà nhìn người đàn ông cầu cứu. Anh ta đứng từ trên cầu thang. Áo phông cổ tim, quần bò và giày thể thao sạch bóng. Người đàn ông nhún vai từ chối ánh mắt của người đàn bà. Anh ta đến gần những đứa trẻ, búng nhẹ lên đôi má phúng phính của đứa bé nhất, rồi tiến ra cửa. Thay vì hỏi: “Anh đi đâu”, người đàn bà lại hỏi: “Bao giờ anh về?”. Người đàn ông ghếch cặp kính đen lên, trả lời một câu hết sức quen thuộc: “Tối anh về”, rồi phóng vù xe qua cửa như những gã thanh niên trẻ tuổi bốc đồng. Người đàn bà trở về với thìa cháo trên tay, mái tóc của chị đã xổ ra gần hết. Mặc cho đứa bé không ngừng vo tròn những sợi tóc thành một cái tổ chim, người đàn bà muốn những đứa trẻ hoàn thành bữa ăn sáng hơn là sự gọn gàng của mình trong tình cảnh này.

Đêm muộn.

Cả ba đứa trẻ đều đã đi ngủ. Người đàn bà vội vàng bước vào phòng tắm để làm cho bản thân hoàn toàn sạch sẽ trước khi người đàn ông trở về.

Đêm rất muộn.

Minh họa: Topic

Người đàn bà nhắm mắt nằm yên. Chị thả đầu óc trôi theo cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc khi ở bên người đàn ông. Phía trái chiếc giường, nơi dành cho người đàn ông, vẫn đang trống. Người đàn bà tự ru mình bằng ảo tưởng và những xúc cảm cũ kỹ của quá khứ. Người đàn bà chập chờn rơi vào cơn mơ…

Chẳng hiểu làm cách nào mà người đàn bà biến thành một chiếc xương sườn thật. Lồng ngực chật hẹp và tối tăm làm chị ngột ngạt nhưng nó lại cũng cho chị cảm giác an toàn. Một bàn tay nào đấy đang cố dứt chị ra. Người đàn bà hoảng hốt né tránh. Thế rồi chị bị dứt ra ngoài. Những chiếc xương sườn cười nhạo chị. Còn người đàn bà hét toáng lên và khóc nức nở vì đau đớn. Bàn tay quẳng chị ra xa. Những ngón tay thon dài búng búng lên sự run rẩy của chị. Người đàn bà quỳ sụp trước ngón tay cầu xin. Ngón tay chỉ về vị trí thứ 32 trong lồng ngực. Người đàn bà gật đầu đi vào hướng đó. Những chiếc xương sườn khác lại cười rộ lên, nhưng người đàn bà không để tâm đến điều đó, miễn không phải rời khỏi lồng ngực an toàn này thì vị trí thứ mấy có gì quan trọng đâu…

Sáng Chủ nhật. Người đàn bà thức dậy trên chiếc giường vừa được lấp đầy khoảng trống. Người đàn ông đã trở về. Anh ta thả người lên giường rồi ngay lập tức ngủ say. Như một thói quen, người đàn bà kéo thẳng cánh tay của người đàn ông để được gối đầu lên đấy.

Nắng và gió bắt đầu co kéo nhau trên tấm rèm cửa. Người đàn bà lắng nghe hơi thở đều đặn của người đàn ông. Chị nhớ lại giấc mơ đêm qua: “Thật kinh khủng và gớm ghiếc! Có lẽ mình nên chấm dứt trò chơi trên ngực anh, nó đã ám ảnh giấc ngủ của mình”. Người đàn bà không muốn nghĩ đến những cảnh tượng rùng rợn kia, nhưng lòng lại không nguôi băn khoăn vì những điều được chứng kiến trong giấc mơ. “Vị trí thứ bảy là của mình. Số mệnh đã sắp đặt như vậy, chẳng có lý nào mình dễ dàng bị thay thế. Anh ta sẽ không là gì nếu không có mình!”. Người đàn bà tìm cách trấn an nỗi lo sợ. Và trong lúc đó, điện thoại của người đàn ông nhấp nháy báo có tin nhắn. Người đàn bà vươn tay mở điện thoại của người đàn ông. Vài giây sau, chị đau đớn tắt điện thoại. “Có lẽ mình đã sai. Số mệnh là điều dễ dàng thay đổi nhất. Nhưng mình không thể… không thể… rời xa anh ta”. Người đàn bà vô thức lẩm nhẩm nhắc đi nhắc lại câu nói cuối cùng. Rồi chị cắn chặt lên bàn tay đang run run nắm lại. Chị không hề chủ ý là mình sẽ khóc, rất nhiều lần người đàn bà không khóc khi mở điện thoại của người đàn ông, nhưng những giọt nước mắt luôn tự ý bật ra ngoài. Chao chan và không có điểm dừng.

Người đàn bà nhấc đầu ra khỏi cánh tay người đàn ông. Chị trở người quay lưng, co hai chân lên cao, và cuộn tròn như một cái kén. Đã từ lâu rồi, người đàn ông không nhận tin nhắn vào sáng sớm. Có một quy ước giữa người đàn ông và người đàn bà rằng: Gia đình là nơi không có mối quan hệ nào khác chen chân vào. Người đàn ông ra đường, anh ta có thể là một gã hào hoa hút hồn các cô gái, nhưng khi về nhà, anh ta phải là một ông bố, nghĩa là phải chỉn chu và nghiêm túc. Người đàn bà không can thiệp nhiều vào cuộc sống của người đàn ông. Trong quá khứ, chị đã từng lồng lộn, dằn vặt anh ta bởi những lần đi sớm về khuya và rất nhiều tin nhắn đưa đẩy của các cô gái trong điện thoại. Nhưng sự chì chiết luôn thể hiện là một phản ứng sai lầm của con người khi giận dỗi. Càng lúc người đàn bà càng nhận thấy bản thân mình còn mệt mỏi hơn khi luôn phải chạy theo người đàn ông với trái tim hậm hực, nghi ngờ. Họ thỏa thuận với nhau về quyền riêng tư của từng người. Một người đàn bà khác hỏi chị: Vì sao không thể ly hôn? Người đàn bà mỉm cười với sự thỏa mãn yếu ớt rằng: Vì những đứa bé cần phải có gia đình!

Nắng đã đứng yên trên những tấm kính cửa sổ. Chưa có tiếng trẻ con quấy khóc, nhưng người đàn bà đã gạt nước mắt bước ra khỏi giường. Sóng gió đã ngủ yên rất lâu trong lòng chị, hoặc có thể tự bản thân người đàn bà học cách sống chung với lũ, lờ đi quyền được ghen tuông và ràng buộc người đàn ông của chính mình. Nhưng hôm nay, từ một dòng tin nhắn sáng sớm trong điện thoại của người đàn ông, sóng gió lại cuộn lên trong lòng người đàn bà. Trong vô thức, người đàn bà đến gần bàn trang điểm. Chị phát hiện tóc mình đã quá dài và đuôi tóc xác xơ như những cọng rơm khô. Gương mặt của chị cũng sạm đen, lấm chấm tàn nhang. Đuôi mắt hằn in vài đường nhăn nheo ngạo mạn như một sự chế giễu với dung nhan già nua, xấu xí của chị. Từ bao giờ mình trở nên tồi tàn như cái thảm lau thế này? Người đàn bà hốt hoảng nhìn lại mình trong gương. Chị tần ngần như thể tìm lại ai đó sau một thời gian quên bẵng. Người đàn bà trong gương nhìn chị đăm đăm: Ở vị trí thứ 32, cô chỉ được quyền xấu ở mức vậy thôi… Chị giật mình dụi mắt. Có lý nào chỉ là ảo ảnh? Có lý nào mình đã khiến cái chức danh “vợ” trở thành vô nghĩa trong cuộc đời người đàn ông?…

Người đàn bà yên lặng đối diện với bản thân rất lâu trong gương. Nắng mỗi lúc một rực rỡ hơn, báo hiệu một ngày ấm áp. Người đàn bà nhẹ nhàng rời khỏi bàn trang điểm. Chị sang phòng của những đứa trẻ. Chúng vẫn đang ngủ say. Chị khẽ khàng bế đứa bé nhất lên. Đứa trẻ ngọ nguậy trong tay chị rồi lập tức nằm yên. Người đàn bà đi về phòng mình, nhẹ nhàng đặt đứa bé lên giường, bên cạnh người đàn ông cũng đang say ngủ.

Người đàn bà thay quần áo, xỏ chân vào đôi giày bệt xước da, xòe gót quen thuộc. “Đã đến lúc mình cần một đôi giày mới”. Chị ngoảnh lại nhìn hai nhân vật đang ngủ trên giường, nhếch môi nói tiếp: “Và cũng đã đến lúc, anh cần học cách làm một ông bố”.

Trước đây, người đàn bà tin vào số mệnh. Bây giờ người đàn bà vẫn tin vào số mệnh. Chị đã chọn người đàn ông để nương tựa thì có nghĩa số mệnh của họ buộc phải gắn kết với nhau, không phải chỉ bằng những đứa trẻ hay vì sự quy ước của Chúa trời, mà phải bằng tình yêu – thứ đã chết mòn khi người đàn ông và đàn bà không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. “Nhưng để có được tình yêu của người khác, mình phải tự yêu mình cái đã…”. Người đàn bà chấm dứt dòng suy nghĩ, khi vừa thấy một tiệm làm tóc

Nguyễn Bích Thảo

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/tai-sinh/a82648.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên