Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Sóng ngầm

Sóng ngầm

Cô nhận phòng khách sạn khi thành phố đã lên đèn. Cô chọn nghỉ ở bán đảo Sơn Trà bởi muốn tránh xa cái ồn ào, nhộn nhịp mà cô đã phát ngấy khi ở Sài Gòn.

Cô thả mình xuống tấm nệm trắng, mắt trân trối nhìn trần nhà. Cô ước gì ngay lúc này đây mình biến mất khỏi trái đất này. Không! Cô sẽ không trốn chạy. Không việc gì phải trốn chạy. Cô ngồi dậy, mở bóp lấy điện thoại, bấm khởi động. Không có tin nhắn nào của anh. À, mà cô đâu có chờ tin nhắn của anh. Chẳng để làm gì lúc này. Cô đã không còn chờ đợi điều đó lâu rồi. Cô tắt nguồn điện thoại vùi đầu vào gối. Cô khóc!

Hồi còn đi học, cô có thể khóc bất cứ lúc nào, khóc vì những thứ bâng quơ nhất. Bạn bè nói cô là kẻ lãng mạn ngớ ngẩn. Vậy mà, sau hơn mười năm rời ghế nhà trường, đã có lúc cô tưởng lòng mình chai sạn. Cô không nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa được khóc một lần đã đời. Chỉ là những giọt nước mắt nuốt ngược vào tim. Chỉ là những nỗi đau giằng xé điên đảo tâm hồn. Cô không khóc kể từ lần đó. Cô không nghĩ rằng mình mạnh mẽ. Nhưng, cô đủ sức để chống chọi với tất cả những sóng gió do cô góp tay gây nên.

Cô lầm. Những ngày qua, cô đã sống trên những đợt sóng giả tạo. Đó chỉ là đầu ngọn sóng đùa chơi trên mặt biển hiền hòa. Cô đã lướt đi, nổi trôi trên đó. Cũng có lúc trò đùa hơi ác kéo cô ra xa bờ, vùi cô xuống dưới mặt nước. Nhưng rồi, cô lại nhẹ nhàng nổi lên, lướt nhẹ, reo vui. Cô tưởng rằng mình đang thoát ra khỏi lòng biển, để thả mình tung tẩy đến với tự do. Nhưng không. Đó chỉ là những con sóng giả tạo.

Đêm mùa thu, Đà Nẵng đẹp dịu dàng. Nam cho xe chạy dọc theo bờ sông Hàn lộng gió. Cô rùng mình. Không phải vì lạnh mà vì nỗi trống trải, thiếu vắng. Hơn lúc nào hết cô thèm một cái ôm, thèm một cái nắm tay đến cháy lòng. Vậy mà khi Nam vừa chạm vào tay cô, cô đã vội rụt lại. Giữa cô và Nam, khoảng cách ấy còn quá xa.

Nam nói rất ít. Nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cô cũng hiểu được Nam đang rất chông chênh. Họ không tìm được tiếng nói chung. Cũng lại là một thoáng nông nổi của tuổi trẻ. Cô cười chua chát. Bao giờ cũng vậy, những sai lầm luôn được bao biện bằng sự nông nổi của tuổi trẻ. Có lẽ nói như vậy dễ dàng được tha thứ hơn chăng?

Nam nói, hai vợ chồng cả tháng có khi chỉ gặp mặt nhau vài ngày. Mình làm ngày, cô ấy làm đêm. Mình đi làm về thì cô ấy đã tới xưởng. Còn khi cô ấy về thì mình đã có mặt ở cơ quan. Chỉ những ngày Chủ nhật vợ chồng mới ở nhà. Nhưng mà có lẽ lâu quá hai vợ chồng không nói chuyện nên quên mất có thứ gọi là ngôn ngữ giao tiếp. Cô biết Nam rất khó để nói ra với cô điều này. Ngày đó, họ chẳng phải là thân, nhưng có một chút cảm mến dành cho nhau. Nam nói Nam quý cô là vì thích cái chất văn chương mơ mộng nơi cô. Còn cô mến Nam vì một sợi dây rất mỏng. Nhưng, nếu cả đời không gặp lại nhau, có lẽ cũng chỉ là những phút thoáng qua khi nghĩ về người bạn học cũ. Không thể biết có ngày hôm nay. Ra trường 12 năm gặp lại. Chẳng đứa nào nói cho nhau nghe về sự thành đạt, về những ước mơ, khát vọng. Bởi những mong manh, những mảnh vỡ của cuộc sống quá lớn đang hằn sâu trong tâm tưởng, trong ánh mắt. Không nói cũng có thể hiểu, có thể cảm, để xót xa cho nhau.

Nam hỏi cuộc sống của Thùy thế nào? Sao lại ra đây một mình? Cô cười khô khốc. Nam nhìn thẳng vào mắt cô: Thùy không giấu được mình đâu. Dù sao tụi mình có còn nhỏ nữa đâu. Cô im lặng, nuốt khan. Bụng cô nhói lên quặn thắt.

Cảm giác này dù đã qua lâu lắm rồi nhưng mỗi lần nghĩ đến Thùy vẫn không thể nào quên được. Vết thương sâu như hàng trăm nhát cuốc đào xới trong lòng cô. Làm sao để cô có thể nói ra? Làm sao để cô trút được nỗi lòng? Thùy quay lưng lại phía Nam, bước vội lên cầu. Nam lặng lẽ bước theo cho đến khi cô khuỵu xuống, hai tay ôm thành cầu nấc nghẹn.

Nam kéo chăn, đắp lên người cô. Cô mỉm cười khi thấy vẻ ngượng ngùng của Nam. Nam lúng túng kéo nhẹ người cô. Cô vẫn nằm im không phản ứng. Nam tìm môi cô. Cô bình tĩnh đến lạ lùng. Cô đẩy Nam ra. Nam hơi khựng lại. Rồi Nam ghì cô chặt hơn. Nam hôn lên má cô, lên cổ, lên tóc cô. Cô cảm nhận được Nam đang rất hồi hộp. Nam vụng về như cậu trai mười tám. Ý nghĩ ngông cuồng xuất hiện trong đầu cô. Cứ để xem Nam làm gì. Mà Nam còn biết làm gì khác nữa. Nam đưa tay luồn vào trong áo cô. Lúc đó cô vẫn còn khoác chiếc áo khoác to sụ bên ngoài. Cô bình thản giữ tay Nam lại. Nam chưng hửng, ánh mắt hụt hẫng. Nhưng rồi Nam lại cố ôm ghì lấy cô, hôn lên khắp mặt cô. Tự nhiên cô thấy Nam thật đáng thương. Muốn quàng tay qua ôm lấy Nam chỉ để an ủi nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của Nam.

Hai người rời khách sạn lúc quá nửa đêm. Người chủ hỏi sao không ngủ lại mà đi giờ này? Nam bối rối trả lời qua quýt. Cô bước ra ngoài đứng chờ Nam. Cô hít căng lồng ngực làn gió sạch từ sông Hàn thổi vào. Tự nhiên, thấy thương Nam kinh khủng. Không biết Nam sẽ nghĩ gì về chuyện này? Nam có cảm thấy thiếu bản lĩnh đàn ông không? Nghĩ rồi cô lại mỉm cười cho cái sự liều lĩnh của mình. Cho đến sau này, mỗi lần nhớ lại cô vẫn bật cười. Mà ngay cả lúc Nam bất lực nằm bên cô, cô cũng cứ cười mãi khiến Nam cũng phải cười theo. Và đến hôm nay, cô vẫn không quên được câu nói đầy trách móc của Nam: nếu trái đất này chết hết, có lẽ hai đứa mình cũng chẳng thể yêu nhau.

Ừ, mà cũng vì một chữ yêu, để đến hôm nay cô ngã quỵ. Cô không thể tưởng tượng được mình lại ra nông nỗi này. Cô đã bàng hoàng, đã hốt hoảng tưởng chết đi được khi phát hiện ra sự thật từ người mà cô đã trao trọn cuộc đời. Hôm đó, sau chuyến công tác dài ngày, cô háo hức trở về căn nhà nhỏ ấm cúng của mình. Vì cô đi công tác nên con gái được gửi về ngoại. Đêm nay, hai vợ chồng sẽ có thời gian dành cho nhau. Lâu lắm rồi, cô không còn nhớ là khi nào nữa, họ đã không gần nhau. Anh thường xuyên có mặt ở nhà lúc nửa khuya khi toàn thân rã rời, nồng nặc mùi bia rượu. Nhiều khi về đến nhà là anh ngã vật ra salon, cô lại phải lo lau người, thay quần áo cho anh. Có những khi xốc được anh vào giường là cô vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Những lúc ấy, cô đã muốn trách anh, giận anh, muốn hét toáng lên cho vơi đi nỗi uất ức. Nhưng, chỉ sáng ra, khi anh ôm nhẹ cô, hôn lên má cô trước khi đi làm thì mọi bực dọc tan biến. Cô yêu anh. Nhưng rồi, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, anh quên mất là mình đang làm chồng. Ở cái tuổi trên 30, cô như cành đào mơn mởn sắc xuân. Cô biết mình hấp dẫn. Cô biết ở bất kỳ đâu, cô cũng luôn nổi bật. Vậy mà…

Cô chết lặng. Cô nhắm mắt, rồi dụi mắt đến mấy lần vẫn không tin được những gì mình đang thấy. Cô không tin, không tin, không thể nào tin. Nhưng đúng, rõ ràng cô nhìn thấy, anh đang ôm một người đàn ông khác. Anh đang dùng những cử chỉ mà cô đã thèm khát nơi anh biết bao. Cô đứng chết trân, rồi lảo đảo quay gót, chạy.

Bây giờ thì cô hiểu tại sao suốt những năm qua anh chỉ về nhà trong trạng thái tỉnh tỉnh, say say. Đó là cách tốt nhất để anh từ chối chuyện vợ chồng. Nhưng ngay cả những lúc anh hoàn toàn tỉnh táo, không công việc, con đã gửi về ngoại, anh vẫn tỏ ra bận rộn. Cô đã cố tình khoác lên người chiếc áo ngủ bằng ren có thể phô được những đường cong chết người của phụ nữ ba mươi, nhưng anh cứ vờ như không thấy. Cô không hiểu.

***

Cô ngồi lặng bên bờ sông Sài Gòn. 12 giờ đêm. 2 giờ sáng. 3 giờ sáng… Khu bến Bạch Đằng người qua kẻ lại, không đủ đông nhưng tạm để cô cảm thấy an lòng. Gió thổi thốc vào mặt cô mát lạnh. Cô cứ ngồi như thế. Tất cả những dữ kiện về cuộc sống của mình chạy qua đầu cô như những thước phim quay chậm. Cô biết mình phải làm gì. Cô vẫn phải sống, hay chỉ là tồn tại thôi. Đành chịu. Mẹ cô, nếu biết chuyện này, bà sẽ không sống nổi. Mẹ luôn hãnh diện về cô, về cuộc sống của đứa con gái mà bà thương nhất. Và còn công việc của anh, những mối quan hệ của cô… Trong mắt tất cả mọi người, họ là một gia đình hạnh phúc. Anh là người đàn ông mẫu mực, thành đạt, yêu vợ, thương con. Không thể trong một cái chớp mắt cô mất tất cả. Như vậy có quá tàn nhẫn hay không? Cô rùng mình khi nghĩ đến việc chuyện của cô sẽ được mang ra làm món tráng miệng cho bữa xế nhàn rỗi của đám phụ nữ trong công ty.

Cô co người trong chiếc áo khoác vẫn thấy tim mình lạnh buốt. Giá như không phải là Nam. Giá như không phải là những khô cứng, héo tàn. Giá như…

Lòng cô lại cuộn lên từng đợt sóng dữ dội. 

 

Đoàn Phương Huyền

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/sach-moi/song-ngam/a117008.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên