Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Quê ngoại

Quê ngoại

Nhắc đến chị, công chúng yêu văn học còn nhớ đến tiểu thuyết Nụ hôn đắng, tạp văn Món ăn khoái khẩu Nam bộ, Sài Gòn hào hoa… với nhiều chất liệu, khung cảnh và con người miền Nam.

 

 

Trong tập truyện ký Quê ngoại, hầu hết chị viết về gia đình với mối quan hệ ruột rà đầm ấm. Có lẽ ấn tượng nhất khi tác giả kể về bà ngoại của mình – một phụ nữ Nam bộ chịu thương chịu khó và nhân hậu. “Giống như những bà già nông dân Nam bộ khác, bà ngoại tôi đầu bới tóc, hay trùm chiếc khăn rằn hoặc đội nón mỗi khi rời khỏi nhà, quanh năm mặc áo bà ba hoặc áo cánh màu sẩm tối, quần vải đen, miệng nhai trầu bỏm bẻm, tính tình hiền lành, chân chất. Nhưng bà ngoại tôi hơi khác mấy bà nông dân vì bà là người có chút học thức (trình độ sơ học), nói được võ vẽ tiếng Pháp và thoát ly theo cách mạng”. Tất nhiên, không thể không kể dến nhân vật bà nội. “Bà nội tôi là phụ nữ nông dân chính gốc. Bà sinh ra và lớn lên trên những cánh đồng lúa bạt ngàn của Đồng Tháp Mười. Một đời gắn bó với cây lúa nên tính tình bà chân chất thật thà, hiền lành như củ khoai, cây lúa…; bà tôi rất thích nghe đọc truyện, thích xem hát bội, cải lương. Bà thuộc tuồng tích làu làu như người biết chữ…”.

Tạo nên sự hấp dẫn của Quê ngoại còn là vườn cây trái xanh tươi bên dòng sông hiền hòa, nơi chị đã sinh ra và có nhiều kỷ niệm thời thơ ấu: “Giữa rún Đồng Tháp Mười sình lầy bỗng nổi lên những con đường thẳng tắp, đỏ hồng như những mạch máu, hai bên đường viền hai hàng bạch đàn xanh um, tàng lá xum xuê. Bước lên những con đường hồng tươi đó, lòng người bỗng thấy hứng khởi, vững vàng niềm tin yêu vào con người, vào tiềm năng thiên nhiên mà Tháp Mười hào phóng ban tặng. Đất ở đây nuôi khóm sai trái, nuôi bạch đàn sừng sững vươn tới trời cao, nuôi cây tràm hương mập mạp, trổ bông trắng xóa dọc theo các con kinh, tỏa mùi hương ngan ngát, mùi hương của đất Tháp Mười…”.

Những truyện ký khác như Hoa Tháp Mười,Quê lúa, Dời nhà… cũng thấm đẫm một tình yêu dành cho nơi chôn rau cắt rốn. Đọc Quê ngoại, ta thấy mênh mang một xúc cảm về quê hương và tuổi ấu thơ. Chị tâm sự: “Viết văn là nghề đặc biệt nhất trong các nghề, nó đòi hỏi người theo nghề phải có năng khiếu, kiến thức uyên bác, sự say mê và lòng nhẫn nại không bờ bến. Không biết tôi có đủ những yếu tố trên hay không, tôi chỉ mơ ước mỗi con chữ, mỗi câu văn của tôi làm lay động được tâm hồn người đọc và nó thật sự bổ ích cho cuộc sống”.

 

H.C

 

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-pham-va-du-luan/que-ngoai/a108196.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên