Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Mùi sả

Mùi sả

Chị vén ống quần khoe cái đầu gối sưng to mà bắp chân lại teo nhỏ như cành cây có kèo ong gác lên. Sao mới bốn mươi mà đã thấp khớp vậy trời? Thì tại hồi đó ham làm quá. Thằng con chưa đầy tháng, mẹ đã ngồi khòm lưng rửa củ cải thuê rồi. Trời đất, người xưa biểu để đảm bảo sức khỏe, phải ba tháng mười ngày sau khi sinh mới được lao động chị ơi! Là người xưa nói chưa hết ý đó em à! Ai ngồi đó đợi hết ba tháng mười ngày, đói nhăn răng thì phải đi làm thôi.

Cái chân cà lết của chị khó nhọc bước qua mấy đống lá sả. Mùi hương thanh mát đầy đặn hơn sau sự va đạp với đôi bàn chân nhỏ nhắn. Chị lại vung dao, chặt cùm cụp vào mớ gốc sả kê trên cái gốc cây lồng mứt. Những tép sả lòa xòa, héo úa đã được cắt gọt kỹ càng, nằm thẳng thớm, khoe màu xanh ngọc thoa lớp phấn trắng mỏng. “Sả mua tại vườn ba ngàn, bán chợ năm ngàn, lúc đắt nhất được sáu ngàn. Mùa mưa mua sả dễ hơn nhưng ngày bán được có vài chục ký, mùa nắng mua khó hơn nhưng chợ cần cả trăm ký. Cái nghề tréo cẳng ngỗng vậy em à”. “Chồng chị đâu? Sao không biểu anh đi làm chung, cái nghề này coi dễ ăn mà khó nuốt à! Đi xa cực thí mồ, còn mang vác ra chợ”. “Ảnh… mắc đi giữ vườn…”. Chị nói mà mắt nhìn xuống như tìm viên kim cương quý giá vừa đeo trên tay bỗng dưng rớt xuống đống lá sả rồi chạy biến vào mớ mùi hương, lá lú chằng chịt đó. Kiểu nói không thật lòng. Ai chẳng biết giữ vườn cao su bây giờ rất khá tiền, giữ vườn nhãn, vườn chôm chôm cũng không kém, lại có thể nuôi thêm đàn gà, đàn vịt, còn bản thân thì chủ nuôi ngày ba bữa. Vườn cao su thì lượm hột, lượm luôn củi. Vườn nhãn cũng đầy củi, vườn chôm chôm mót trái cuối mùa được giá, khối tiền.

“Là giữ vườn mướn cho người ta đó hả?”. Hỏi cho có chuyện, chứ nhà có vườn để giữ thì bà vợ mắc mớ gì phải đi mua bán lặt vặt kiếm từng cắc từng đồng như thế này. “Ừ. Giữ vườn. Rồi… giữ bà chủ luôn!”, lời chị nghèn nghẹn.

Mùi sả xộc vào mũi tôi thơm cay, nước mắt quánh đặc theo kiểu tự dưng “bụi rớt vào”. Tôi hỏi chị, rồi có xách dao, xách kéo, xé quần xé áo, hô hào họ hàng hai bên nội ngoại ùng ùng rú ga vây ráp đi tìm “con đó” không? Chị cười ngoác miệng, khoe hàm răng sâu hết mấy cái: “Em nói như trong phim vậy! Chị hổng rảnh đâu. Đời người, chuyện chồng vợ là duyên nợ, còn duyên còn nợ thì sống với nhau. Hết duyên hết nợ thì đường ai nấy đi. Níu kéo làm gì cho mệt!”.

Mà, nói là nói nghe cho đỡ buồn vậy thôi, chứ chồng bỏ rồi có khi óc còn mệt hơn. Người nói ra, tại mình xấu xí nên chồng bỏ. Đàn bà gì quanh năm suốt tháng mặc y thinh bộ đồ thun giãn. Đôi dép lê chiếc đỏ chiếc hồng. Cái chân vừa sưng vừa teo, mái tóc hăng hắc mùi sả quyện mùi bụi, mùi mồ hôi. Kẻ nói vào, bỏ chồng hay chồng bỏ đều dễ ợt, nhưng con cái lớn lên, trả lời sao khi nó hỏi “ba đâu?”. Không lẽ nói thật là, ba mày bỏ mày từ lúc còn trong trứng nước? Nó hỏi tiếp, vậy sao ba bỏ má? Chắc cũng có nguyên do gì từ má chứ? Không lẽ nói tại hết duyên hết nợ? Tại tao xấu xí? Đàn bà, phải chịu cực, chịu nhục một chút. Không sống cho mình cũng sống cho con, hoặc ít nhất cũng sống cho tới khi con đủ hiểu biết. Nụ cười chị ngập mùi sả, đủ cay cay, nồng nồng, đủ héo úa, tráng thêm lớp phấn bạc là mấy giọt nước mắt rơi xuống cho mấy lời nói ra nói vào đó. Bia miệng thế gian coi vậy mà lâu lâu cũng mòn, huống gì trong cuộc sống hôm nay, chuyện chồng vợ bỏ nhau, con cái rớt lại cho ông bà nội ngoại nuôi đã thành thường. Chồng bỏ chị, chị buông tay chồng, nhưng không bỏ con cho nội ngoại. Hai mẹ con nắm níu nhau mà sống, mà tồn tại.

– Rồi thằng chả mấy năm nay có về không?

– Có, hai lần. Lần trước về đòi “thôi”, chia nhà cho tui, đất cho chả.

– Đất còn y, nhà dỡ đi nát bét làm sao?

– Tui nói y vậy đó! Chả nói, thôi vậy để đất lại cho bà “mượn” nhưng nhớ đừng quậy “người ta”.

– Còn lần thứ hai?

– Kêu cho thằng con sang ở với chả, vườn nhà người ta mênh mông, tiền bạc ba thiên, nó sẽ được học hành đầy đủ!

– Quá hay! Sao thằng nhỏ giờ còn ở đây, lại nghỉ học?

– Nó nói: “Vợ ba, ba bỏ được. Mẹ con, mắc gì con bỏ”.

– Chả nói sao?

– Chửi thằng nhỏ một tăng: ngu như bò, lì như trâu, dơ như heo…

– Thằng nhỏ làm sao?

– Nó nói “cha nào con nấy”. Chả quê một cục, bỏ đi biệt ba năm nay.

Hai luống sả, bốn mươi bụi, vậy mà bó vào nặng trịch, những bốn mươi bốn ký. Thôi xem như em cho thằng nhỏ con chị bốn ký. Tính tiền bốn chục thôi. Trăm hai hả? Em tặng chị hai chục tiền xăng. Trả một trăm nhưng đưa tiền lẻ lẻ nhen, cho hai đứa con em dễ chia nhau, tụi nó cũng tưới tắm đám sả cực công. “Em cho con xài sang quá! Con chị mười lăm tuổi rồi mà chưa bữa nào được ăn sáng cơm sườn đâu!”. Chậc, khổ vậy đó, biết túi mình không tiền cũng ráng cho con bằng bạn bằng bè. Không lẽ bây giờ sáng sáng đi học bắt nó ăn khoai lang, khoai mì, bắp hầm… như mình hồi đó?

Thằng con chị cười vô tư:

– Ngày nào mình mua sả, gặp người bán dễ thương như dì này thì “đã” hén mẹ!

Chị cười cốc đầu con, thì thầm: “Nợ tiền nợ bạc còn trả được. Nợ ân nợ nghĩa khó trả lắm, có gì mà ham?”.

Muốn trêu chị, không ham thì trả đủ tiền đi. Nhưng xe chị đã phành phành nổ rồi. Bó lá sả xanh um rớt lại ven đường. Hồi nãy, thằng con chị bảo, mớ lá này bỏ lại cũng thành rác nhà dì, nhưng mà cho con đem về, lại thành một vị thuốc Nam ở phòng thuốc từ thiện đó! Vậy mà nó ràng không kỹ, xe nổ giật mạnh quá, bó lá rớt lại rồi.

Tôi ôm bó lá vào trong nhà, vì sợ con chó nào đó đi ngang nổi hứng xé bung thùa ra thì hốt rác mệt nghỉ. Mùi sả trên tay thơm cay nồng nàn hay mùi buồn đau, hạnh phúc… 

Đ.P. THÙY TRANG

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/mui-sa/a111352.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên