Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Một chuyện không có thật

Một chuyện không có thật

Con chó lớn rất nhanh, buổi tối mới nhìn, sáng ra đã thấy khác. Nó rất tạp ăn, rau cỏ xương xẩu gì cũng xực, lắm khi cho cơm trắng cũng chả từ, cái bụng lúc nào cũng tròn vo. Vợ kêu “mỗi ngày mất cả hai bơ gạo với nó, tốn quá!”.

Lão gãi gãi cằm, nhìn con chó béo mẫm, lông mượt mắt sáng hoạt bát, bảo:

– Tốn thế thì mang nó ra quán cho nó nhặt nhạnh. Ở quán thiếu gì thứ cho nó ăn. Vừa béo chó, vừa đỡ công dọn dẹp.

Quán thịt chó của lão nằm trong con hẻm nhỏ. Con hẻm vốn vô danh, từ khi có quán lão trở nên nổi tiếng. Quán chẳng có tên, khách quen cứ đến, cứ gọi món, cứ nhắm. Quán ngon, hút khách là ở tay nghề, đâu phải ở cái tên. Người ta bảo nhau, nhà tôi ở hẻm có quán thịt chó ấy. Cứ đi đi, khi nào nghe mùi thịt chó thơm nưng nức với thấy một dãy xe là đến. Chẳng khi nào quán vắng khách, ai kiêng đầu tháng đầu năm cứ kiêng, riêng quán lão chẳng đóng cửa buổi nào. Khách sang có, bình dân có. Già có, trung có, thanh niên choai choai cũng có, có cả má phấn môi hồng, chân dài váy ngắn. Đừng tưởng má hồng mà coi khinh, lắm cô cũng đĩa luộc, tô canh xương, thêm cút rượu. Một mình thản nhiên giữa đám hùng anh, cắn sả dằn ly rôm rốp. Ở đâu phân biệt kia nọ, nơi này thì không. Khách đến ăn đã nhiều, khách mua về cũng lắm. Khách ăn tại chỗ là vì cái không khí, khách mua về cũng lắm lý do, có khi vì sĩ diện. Xe máy dựng kín từ đầu hẻm đến cuối hẻm, có hôm khách còn không tìm được chỗ để xe. Ô tô thì đậu phía bên kia đường. Con trai lão trông coi, mỗi ngày kiếm cũng không ít. Người ta nói sao lão không ra mặt đường mà mở cho rộng rãi, lão cười hềnh hệch kéo đầu khăn đang vắt trên vai lên lau mặt:

– Mặt tiền vốn to lắm, nhà cháu buôn bán đủ ăn thôi.

Nói vậy chứ trong bụng lão lại đang chửi thầm. Đời thuở nhà ai lại lên nhà hàng khách sạn cửa kính máy lạnh xơi “mộc tồn” bao giờ. Ăn ở những nơi ấy, là ăn cái thứ gì chứ không còn là thịt chó nữa. Phí chó! Rõ là kẻ không hiểu gì về chó. Thịt chó phải ngồi trong chỗ tù mù một tí, xập xệ một tí, nhếch nhác một tí, bẩn thỉu một tí. Thêm ly rượu trắng, chồm hổm cũng được, xếp bằng cũng được, hít khói, hít mồ hôi lẫn nhau mới ra ăn thịt chó. Ăn thịt chó phải có bạn, dù bàn ai nấy ăn, tiền ai nấy trả. Quán bình dân hay ở chỗ đó. Anh chả quen ai sất, nhưng cứ vào quán là thành chiến hữu, chuyện đông chuyện tây, chuyện thế giới, chuyện sát nách. Rồi hứng lên còn ngâm thơ, vọng cổ, cải lương, ai chuyên môn nào chơi môn nấy, chẳng ai cười ai, thắng được thưởng ly “nước cay”, thua cũng được an ủi một ly. Cứ cất tiếng là thành nghệ sĩ, hễ mở miệng là thành triết gia, đều đáng được một tràng pháo tay, được một lần nâng ly chúc mừng.

 

 

Ban đầu, con chó nằm bẹp một góc sợ hãi, con chó này khá nhát, nó sợ người đã đành, nó còn sợ luôn cả ánh lửa. Nó co rúm người mỗi khi nghe tiếng kêu phía sau bếp. Thằng con xót ruột, lão nạt:

– Kệ nó, rồi sẽ quen tất.

Con chó đang quen được ăn no, nhịn một ngày cũng đủ làm nó xọp người, lông xác xơ dính bết. Ngày thứ hai nó bắt đầu tha thẩn, dù sao nó cũng chỉ là một con chó, lại là chó con, biết quái gì là nên, là không, dù đối với loài chó. Sang ngày thứ ba, nó đành nhấm nháp thứ nọ, liếm láp thứ kia với vẻ buồn bã. Lão cười hềnh hệch nhìn con chó, phun bọt:

– Gớm, tưởng cai được mãi. Chó mà cũng kiêu kỳ.

Nửa tháng, con chó quen mùi, phục hồi rất nhanh, lại qua thời kỳ thay lông, mướt rượt, thân mềm, mắt sáng. Nó đã bắt đầu đến gần những bàn có khách, chờ đợi người ta vứt cái gì xuống, dáng ngồi rất đĩnh đạc. Nó cũng thôi sủa khi có khách hay tên lái chó vào quán, thi thoảng còn ra sau bếp, hít ngửi những anh bạn xấu số đang buồn bã nằm trong lồng sắt.

Người ta nhìn con chó béo mướt mát, trầm trồ:

– Khi nào ông cho nó vào xoong, nhớ phần tôi đấy!

Lão hồ hởi gật đầu, hệch miệng cười, còn bông phèng:

– Chó ăn thịt chó, ngon phải biết!

Cả chủ, cả khách cười phớ lớ.

Chó kiếm được mỗi ngày mỗi khó, lão phải vịn bao mối quen thân mới có đủ để bán. Mấy thằng lái chó, có hôm giao được mỗi con chó ghẻ kềnh già ngắc ngứ còn gầy giơ xương, thế mà vênh mặt hăm he đòi lên giá, còn bảo người ta giờ quý chó lắm, quý chó hơn người! Chả thế mà bọn trộm chó bị đánh cho đến chết còn gì, báo chí, ti vi đưa tin đầy ra đấy!

Lão cười hề hề, rút cọc tiền trong cạp quần ra dù tức ứa gan. Chó hiếm, thì lão tính cách khác. Thịt lợn chợ khuya, mấy con chuột cống trụi lông to hơn mèo vẫn nhâng nháo ra vào… Thịt gì thì thịt, cứ thui vàng hươm lên, cứ ném vào xoong riềng mẻ mắm tôm là ra chó hết, cứ qua lửa là thơm hết, vẫn thơm nưng nức. Lên mâm lên bát chỉ thấy một màu nhờ nhờ như nhau, thêm chai rượu trắng nút lá chuối sủi tăm bên cạnh thì làm gì còn ai phân biệt được chó hay không chó. Có khi ăn nhằm miếng không chó lại vỗ đùi đánh bép khen ngon.

Chả thế mà vợ lão, con lão lúc nào cũng phây phây, thắm da đỏ thịt. Tối ngồi đếm tiền mặt mũi rạng rỡ còn hơn hoa hậu lúc được xướng tên. Lão còn tính mở thêm quán nhưng lại thôi vì chẳng ai trông. Lão chẳng thể phân thân, vợ lão chỉ giỏi đếm tiền, đẻ mỗi lứa là tịt, mỗi ngày mỗi béo, may được thằng con trai. Thằng con trai thì lo xe cộ. Mất một cái vừa đền ốm, vừa mang tiếng, khách hay tin ai thèm đến nữa. Mở thêm, lại chả kiếm chác được bao, cứ cúm rúm trong con hẻm nhỏ hóa hay.

Chiều mưa, quán chật không còn chỗ ngồi, hai mái hiên di động được chìa ra hết cỡ, thêm mấy cái bàn nhựa kê vào. Giọt gianh tí tách ướt cả ống quần khách. Mặc, ướt thì ngồi co. Khách ngồi thu lu trên ghế cũng chẳng lấy làm phiền, hít hà nhìn mấy cái đĩa trước mặt. Hai đứa phụ việc chạy như con thoi. Lão mình trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại, tay năm tay mười vẫn không kịp.

Có gã chờ lâu, gặm miếng bánh đa rôm rốp, ngắm con chó đi qua đi lại, chợt bảo:

– Tôi nhìn như con chó gầy đi thì phải.

Đám khách dừng đũa, ai ra vào quán này cũng quen với sự có mặt của con chó.

– Có nhẽ thế.

– Người dài ra còn gì!

Mỗi người một câu, trong bếp, lão nghe được cũng hơi hốt. Con chó, như biểu tượng của quán lão, người ta vào quán, nhìn con chó trong khi tay gắp miếng thịt trên đĩa, cứ tưởng mình đang cho miếng thịt từ con chó thơm thẩy này vào mồm.

Lại có gã khề khà:

– Lo thịt đi, không mai nó gầy nữa, phí!

– Có nhẽ nào, nó ăn thịt đồng loại mãi nên sợ. Con này khôn thật các ông ạ!

Đám bợm cười ồ lên, nâng cốc khen câu nói hay, chí lý. Con chó cũng có trí khôn chứ, bí quá phải ăn thịt đồng loại, làm sao béo tốt mãi được, nếu nó biết nghĩ, nó còn nghĩ một ngày nào đó đến lượt nó nằm trên đĩa, và có một con chó khác gặm xương nó. Dù là nghĩ với suy nghĩ của loài chó, thì suy nghĩ ấy cũng làm con chó mất ăn mất ngủ chứ chả đùa.

Nồi nhựa mận trên bếp tỏa mùi ngào ngạt. Cơn mưa ngoài trời chợt chả là cái đinh gì. Nghe đâu có áp thấp, lại mưa mất mấy ngày. Mưa, quán lão sẽ đông khách, chỉ lo không mua được chó. Càng ngày, chó mua càng khó. Thiên hạ rỗi chuyện thừa tiền đi ôm chó làm bạn, nghe đâu còn có cả một đám người tẩy chay thịt chó. Thịt chó, hay thịt mèo nói cho cùng thì có khác gì thịt gà, thịt lợn. Có khác là nó ngon và hấp dẫn, đến cụ ông chín mươi nằm trên giường nghe mùi thịt chó còn nuốt nước bọt. Bà đẻ hiếm sữa, cứ nhẩn nha chân chó mà gặm, có khi chồng phải chu mỏ bú hộ con.

Lão nhìn con chó không muốn ăn thịt đồng loại, cảm thấy nó gầy đi thật. Lưng nó hình như dài ra, lông có phần xơ xác, không rõ có phải vì mưa? Lão cười khẩy nhẩm tính, con này có dễ cũng sáu bảy tháng, đang giai đoạn non tơ. Lão mạnh tay đảo nồi rựa mận, nghe nồi luộc sôi sùng sục bếp bên. Mày muốn làm một con chó có suy nghĩ, có trí khôn thì cứ việc. Mai kia có khi phải nuôi vài con chó.

Vừa nghĩ, lão vừa nhìn ra đám người đang nhồm nhoàm ngoài kia. Ngoài cửa lại có một đám khách mới vào, lớn giọng:

– Cho mỗi thứ một đĩa!

Nguyễn Thị Thanh Bình

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/mot-chuyen-khong-co-that/a120767.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên