Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Mắt biển

Mắt biển

Từ tòa cao ốc, nhìn xuống lòng đường chi chít những màu sắc phản ngược lên trời qua ánh nắng gay gắt buổi trưa. Khói bụi đặc quánh, thêm tiếng còi xe lúc nào cũng inh ỏi chen nhau gào trong không khí sền sệt bao trùm thành phố gần mười triệu dân. Nghi thèm khoảng thời gian trống không công việc, một nơi yên tĩnh đủ để Nghi cảm thấy mình thoải mái. Một tờ đơn được in ra nhanh chóng và được đặt trước mặt giám đốc marketing vào buổi chiều hôm đó. Vị giám đốc cũng khá trẻ tuổi, đọc tờ đơn rồi nhìn Nghi:

– Cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Khi trở lại có thể cô sẽ bị mất vị trí hiện nay hoặc nặng hơn sẽ bị mất việc.

– Tôi nghĩ mình suy nghĩ đủ rồi.

***

Hành lý gọn nhẹ trong balô và Nghi bắt đầu chuyến đi. Lâu rồi Nghi chưa gặp Duy. Nghi yêu Duy. Công việc xoáy tròn như một cái máy giặt, mọi người đều nằm trong guồng quay của nó không thể dứt ra được, nên Nghi và Duy rất ít gặp nhau. Từ khi Duy chuyển qua chi nhánh ở Huế thì Nghi càng ít cơ hội gặp Duy hơn. Người ta hay nói mình thiếu điều gì thì hay đi tìm điều đó. Nghi năng động còn Duy thì trầm lặng. Thời gian gặp nhau của cả hai ngày càng trở nên ít ỏi.

Phong cảnh qua ô cửa kính xe như một đoạn phim được tua nhanh. Màu xanh vụt qua từng mảng nối nhau. Hiện tại, tương lai và quá khứ cứ đan xen chồng chéo. Nếu vô tình rút nhẹ một sợi dây liên kết, khoảng không sẽ dài ra mãi không bao giờ dừng lại. Nghi của hiện tại đang suy nghĩ về quá khứ. Nghi của quá khứ thì luôn khát khao hiện tại, còn Nghi trong tương lai sẽ mong mỏi một điều gì khi thời gian thì trôi quá nhanh. Nghi cố chạy cho kịp thời gian, nắm lấy thời gian. Nhiều lúc Duy nhìn Nghi lắc đầu: “Em của ngày xưa biến mất rồi!”, Nghi vô tư huých vào hông Duy: “Em phải già đi chứ, sao mãi như ngày xưa được”. Những cuộc hội thảo, những mối quan hệ, những hợp đồng được ký kết, những mục tiêu đề ra… kéo Nghi ngày càng xa Duy hơn, để mặc Duy một mình trong nhiều cuộc hẹn. Đến khi đã mệt nhừ với công việc, Nghi lại say sưa kể cho Duy nghe những chuyện diễn ra trong ngày, Duy cứ im lặng nghe hết câu chuyện của Nghi, đến khi nghe tiếng thở đều đều của Nghi thì Duy mới tắt điện thoại đi ngủ. Tối nào cũng vậy, như một thói quen, Nghi tin rằng Duy là một nửa của mình.

***

Thành phố Huế, nơi Duy đang làm việc, Nghi chưa một lần đặt chân tới. Con người ở đây thật gần gũi và nhẹ nhàng, như những hàng phượng rũ hai bên đường tạo cho Huế một nét trầm buồn. Nghi đi trong thành phố với cảm giác thư thái hoàn toàn.

Duy ra đón Nghi với vẻ mặt không vui. Bên Duy, Nghi thấy mình thật xa lạ. Nghi không bao giờ nghĩ Duy sẽ có phản ứng như thế này. Nghi nghĩ Duy sẽ bất ngờ và vui vẻ chào đón Nghi sau một thời gian cả hai không gặp, nhưng Duy vẫn im lặng, chỉ hỏi Nghi những câu thông thường như: Công việc em thế nào? Mọi việc vẫn ổn chứ?…

– Anh không định hỏi em điều gì khác ư? – Khuôn mặt Duy trầm ngâm, bối rối.

– Em muốn nghỉ ở khách sạn nào?

– Về nhà anh chứ sao lại ở khách sạn, sao anh hỏi lạ vậy?

– Về nhà anh giờ không tiện. Anh xin lỗi, anh sẽ giải thích cho em sau.

Suốt đoạn đường, Nghi im lặng bên Duy. Hai bên đường mọi thứ dường như cũng trôi chầm chậm theo suy nghĩ của Nghi.

***

Nghi không muốn về lại thành phố lúc này. Hành trình của Nghi vẫn đi tiếp. Về phía biển. Hương vị biển mằn mặn thông thốc vào tóc, tiếng sóng rì rào sụt sùi trên bãi cát và nụ hôn đầu tiên cũng mằn mặn mùi biển. Những thành phố Nghi qua, xe cộ rượt đuổi nhau trong cái nắng hanh hao, họ sống nhanh giống như Nghi. Rượt đuổi nhau trong hy vọng và lý tưởng, cố giành những điều chưa có và muốn có trong cuộc đời, đến khi có được rồi thì liệu họ có hạnh phúc không hay cũng trôi vô định. Nghi luôn nghĩ mình là một cô gái mạnh mẽ, không dễ bị gục ngã trước bất cứ điều gì, nhưng Nghi đã lầm, Nghi yếu đuối hơn mình tưởng.

Chiều. Thành phố biển đã dịu bớt cơn nắng gắt của buổi trưa. Mọi người đổ về phía biển, Nghi cũng cuốn mình về phía biển. Đứng trước biển, Nghi như một người tí hon đơn độc.

– Cô khóc à?

Nhìn theo phía tiếng nói, Nghi thấy một bé gái khoảng năm tuổi tay cầm một cái xẻng nhựa đi xúc cát, đang đưa tay kéo lấy áo Nghi: “Cháu thấy nước mắt cô chảy”.

– À không, cát bay vào mắt cô đấy. Cháu đang chơi gì vậy?

– Cháu đang xây lâu đài cát, ở kia kìa cô. – Nghi nhìn theo hướng chỉ tay của cô bé, thấy những xô cát đổ ngược được chồng lên nhau.

– Lâu đài của cháu nhiều tầng nhỉ?

– Dạ, cháu muốn xây thật cao để che biển!

– Che biển à? – Nghi phì cười và nắm tay cô bé đến bên lâu đài cát. Cô bé say sưa đắp lâu đài của mình, lâu lâu tìm được một vỏ ốc đẹp, cô bé lại nhảy lên sung sướng và bỏ vào túi áo của mình.

– Ba mẹ cháu đâu mà cháu đi chơi có một mình vậy?

– Ba mẹ cháu đi biển lâu lắm rồi chưa về, ngoại bảo ba mẹ cháu được Long Vương mời xuống thăm thủy cung, khi về sẽ cho cháu thật nhiều quần áo đẹp, nhưng mà ba mẹ cháu lâu về quá cô à! Cháu ra đây chơi để đợi ba mẹ, cháu nhớ ba mẹ lắm.

Nước mắt Nghi chạy dài trên khuôn mặt. Nghi kéo cô bé ôm vào lòng, bao nhiêu đè nén lâu nay trong lòng như vỡ òa ra.

– Cô khóc vậy mà bảo không khóc, cô nín đi, ngoan ngoan. – Cô bé vừa vuốt tóc Nghi vừa dỗ dành – Tý nữa cô về nhà với cháu, chắc giờ ngoại cũng đang kiếm cháu rồi.

Nghi đứng lên lau nước mắt. Định tạm biệt cô bé để về khách sạn, nhưng nhìn đôi mắt to tròn, Nghi không nỡ làm cho cô bé buồn. Cô bé dắt Nghi về nhà. Ngôi nhà tranh nhỏ đơn sơ hướng mặt ra biển, chịu đựng nắng gió của biển. Ngoại cô bé có khuôn mặt phúc hậu, nhìn Nghi cười móm mém. Bà nhất mực giữ Nghi lại ăn cơm. Bữa cơm của bà cháu giản dị, vài con cá kho mặn, một đĩa rau luộc mà Nghi ăn ngon lành. Ngoại kể về bố mẹ cô bé đã bị bão cuốn đi và nhấn chìm vào lòng biển, tìm mãi vẫn không thấy xác, chỉ có một vài mảnh tàu vỡ dạt vào bờ. Bà vẫn mong bố mẹ cô bé sống, dù đó là hy vọng rất mong manh. Lưng ngoại đã còng, dáng liêu xiêu, đôi mắt đục màu, hàng ngày vẫn hướng ra biển để mong đứa con duy nhất trở về. Chồng ngoại cũng đã bị biển nhấn chìm trong một cơn bão, rồi đến con gái và con rể ngoại. Nhìn ngoại, Nghi thấy mình thật nhỏ bé trong nỗi đau của bà. Ngoại đã dồn nén nỗi đau đó lại, để mang lại sự vô tư cho cô cháu gái bé bỏng của mình.

***

– Xin em. Đừng nói gì cả hãy nghe anh nói. – Nghi nhìn vào mắt Duy và im lặng nghe Duy nói.

Những ngày Duy mới đến, thành phố lạ lẫm như bộ quần áo mới, còn thơm mùi hồ. Duy rất cô đơn, ngoài công việc ra Duy chỉ còn Nghi. Duy mong Nghi, vui mừng khi nghe được giọng nói của Nghi, nhưng mỗi lần Nghi gọi thì cô chỉ nói về cuộc sống của mình mà vô tâm với cuộc sống của Duy. Duy tìm về với rượu như một người bạn lúc cô đơn. Huyên đến bên Duy dịu dàng như chính thành phố Huế của cô, đã làm cho Duy vơi đi nỗi buồn. Từ lúc nào Huyên đã len vào tâm hồn Duy, và Duy cũng không biết anh đã yêu Huyên từ lúc nào.

Đôi mắt Nghi nhòe đi. Nghi không hỏi Duy tại sao mà có những giọt nước mắt chen vào giữa cuộc nói chuyện của hai người, dù đó là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Nghi quá vô tư để rồi vô tâm, luôn cho rằng tình yêu là sự tin tưởng là đủ, mà Nghi quên mất, tình yêu còn là sự sẻ chia, quan tâm, đồng cảm với nhau. Thời gian qua Duy đã ít liên lạc và gọi điện, mà Nghi không hề nhận ra.

Huyên nhẹ nhàng, xinh đẹp, một người con gái quá nhỏ nhắn và cảm giác yếu đuối. Nghi cảm tưởng chỉ cần chạm nhẹ Huyên cũng vỡ tan tành. Một người con gái hoàn toàn đối lập với Nghi. Đôi mắt Nghi nhòe đi nhưng không cho những giọt nước mắt chỉ chực trào ra khỏi khóe mắt. Nghi chào Huyên và Duy, ra đi như một người con gái mạnh mẽ.

***

Chiều nay, Nghi nhận được điện thoại của ngoại. Giọng nói của ngoại run run, niềm vui tràn ra qua tiếng nấc. Ngoại báo cho Nghi biết hai đứa con của ngoại đã trở về. Tàu bị bão đánh, nhấn chìm, may mắn có tàu cá của Philippines cứu, sau sáu tháng lênh đênh trên biển cùng với tàu cá Philippines, cuối cùng, hai đứa con cũng trở về với ngoại. Nghi biết mỗi ngày sắp tới của Nghi đi qua sẽ là những ngày không quá nhanh nhưng không quá chậm, đủ để Nghi cảm nhận giá trị của cuộc sống và Nghi tin ngày mai, bình minh sẽ đẹp hơn bao giờ hết. 

Lê Vi Thủy

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/mat-bien/a83757.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên