Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Hẹn đúng mùa xuân

Hẹn đúng mùa xuân

Đúng như hình dung ban đầu, trước mắt tôi là một cô gái đẹp, một vẻ đẹp tiểu thư đài các. Nhân viên nhà hàng đến, Miên cầm tờ menu đẩy về phía tôi và bảo: “Cậu chọn món đi, chúng mình ăn cho ấm bụng rồi cùng đón giao thừa. Đêm nay chắc sẽ dài lắm đấy”.

Thú thực, đến với cuộc hẹn này tôi không sẵn sàng để nghe Miên trút bầu tâm sự. Tôi đến trước tiên là tỏ lòng cảm ơn bạn vì đã nhiều lần có nhã ý mời tôi một tách cà phê dù cả hai chỉ quen nhau trên facebook. Sau đấy cũng là vì cái ý nghĩ có một người ngồi bên mình vào đêm 30 Tết, tếu táo vài ba chuyện hài hước, để bớt đi phần đơn độc. Đêm nay nhẽ ra người ta không nên nói về những kỷ niệm buồn, chỉ nên nói về niềm vui, về hạnh phúc. Vì tôi đã nhiều lần phải ngồi đón Tết trong mưa lạnh, trong những trận cãi vã ầm ĩ của mẹ cha, trong nỗi lo cơm áo gạo tiền kéo dài từ mùa cũ. Cả quãng đời tuổi trẻ của mình tôi đã phải co chân mà chạy, cố gắng vứt bỏ lại đói nghèo, buồn khổ, nhưng dường như chúng vẫn đeo đẳng một cách mơ hồ. Vậy mà Miên lại khiến tôi nhớ về tất cả.

– Sao không về quê ăn Tết mà ở lại thành phố một mình? – Tôi vừa thả đồ ăn vào nồi lẩu vừa hỏi Miên.

– Mình mất quê lâu rồi, làm gì có quê mà về. Cả nhà mình đều đang sống ở Hà Nội, nhưng thành phố này cũng chỉ là đất khách.

Cơn mưa xuân ngày càng nặng hạt đang táp vào cửa sổ. Tôi không dám hỏi sao Miên không ở nhà đón giao thừa với gia đình cho đầm ấm mà lại ra ngồi đón gió lạnh thế này. Tôi sợ Miên lại bảo ở nhà mà như khách trọ. Nên thôi. Hình như Miên muốn nói thêm điều gì đó, khuôn mặt tiểu thư đài các giờ đã lẩn trốn mất rồi, trước mặt tôi chỉ còn lại một cô gái đẹp nhưng u buồn và có phần khắc khổ. Tôi nghĩ chắc là Miên còn rất nhiều điều muốn trút ra cho dễ thở, cho cái nhăn trán kia dãn ra, cho những ngón tay không còn vặn vẹo nhau đến tội nghiệp. Tôi đang tính sẽ mở lời gợi chuyện như thế nào cho thật khéo léo thì Miên lên tiếng:

– Mưa làm mình nhớ giao thừa của bốn năm về trước quá. Trời cũng mưa lất phất thế này nhưng đủ để ướt áo hai chị em tớ trên đường ra bến xe. Đấy là chuyến xe cuối cùng trước thềm năm mới. Thời điểm đó nhà mình vỡ nợ, mọi thứ điêu đứng và suy sụp. Bố mẹ thì xuống Hà Nội đón Tết đơn độc trong căn phòng trọ, còn chị em mình lại ngược về quê. Tết mà mỗi người một nơi, kẻ bỏ quê quán, kẻ tìm về.

Miên nói đến đó thì nghẹn lại. Tôi luống cuống không biết vỗ về bạn thế nào. Tôi không chuẩn bị trước cho tình huống này. Tôi là một cô gái có quá nhiều bề bộn luôn tìm cách chôn chặt nó trong lòng, tôi khước từ mọi sẻ chia từ phía bạn bè. Tôi cũng đã từng làm bờ vai cho người khác tựa, từng đau đến thắt lòng trước nỗi đau của người khác. Từng thấy mình như bông hoa cúc đắng mà vẫn rút ruột để tươi rói với đời. Nhưng từ lâu rồi, tôi cũng không nhớ rõ là từ bao giờ nữa, tôi kiên quyết ly khai khỏi những nỗi buồn của đồng loại. Tôi bảo toàn những cảm xúc tích cực của riêng mình và học cách tự vỗ về sau những đau buồn, nên hình như tôi đã quên mất cách vỗ về người khác. Miên thì bảo chỉ cần tôi lắng nghe thôi là đủ.

Khách trong quán đã rục rịch kéo nhau về, có quá nhiều dự định cho một đêm giao thừa hơn là ngồi đây giữa những người xa lạ. Tôi bắt đầu thấy lạnh, lạnh từ những cái xiết chặt tay của một đôi trai gái hay chút ân cần mà thiên hạ đã dành tặng cho nhau. Có chút tủi thân nhen nhóm trong lòng, tôi khẽ co người trong cơn gió luồn qua từng kẽ tay vụng về, thừa thãi. Miên hình như cũng vậy, để sẵn một túi thuốc nhỏ lên bàn cười bảo để tí còn nhớ uống. Mùi thức ăn bốc lên khiến tôi nhớ ra từ sáng chưa bỏ gì vào bụng, cơn đói dồn lên cồn cào. Gắp cho bạn một chút đồ ăn, giục bạn ăn nhanh cho nóng, ngồi ngắm bạn ăn mà nghĩ hình như chúng tôi đã quen nhau cả ngàn thế kỷ.

* * *

Tôi cũng tên Mộc Miên giống bạn. Quen nhau cũng từ cái tên, chia sẻ với nhau một vài thứ cảm xúc bất chợt đời thường để rồi thấy vui. Thế giới mạng đôi khi toàn những niềm vui phù phiếm như vậy nhưng nâng đỡ con người ta đi qua những tháng ngày vô vị của cuộc đời. Để thấy bớt cô đơn, để ảo tưởng rằng sau những cuộc chuyện trò trên mạng thì sáng mai thức giấc sẽ có người nhớ đến mình. Tôi tự tách mình ra khỏi những người bạn từng thân thiết bấy lâu để bấu víu vào những mối quan hệ ảo trên một vài trang mạng xã hội. Đơn giản vì tôi nghĩ những người xa lạ kia họ chẳng biết tôi là ai, chẳng nhìn thấy khuôn mặt thật của tôi vì thế họ sẽ không làm tôi đau, cũng không trút lên đầu tôi quá nhiều gánh nặng. Tôi luôn xây một bức tường vững chắc để ngăn cách hai thế giới ấy ra. Tôi đã chối từ rất nhiều cuộc hẹn từ Miên bằng đủ thứ lý do. Nhưng hình như cuộc sống đã sắp đặt, Miên là một trong những người tôi cần phải gặp trong đời.

– Mình đã từng bỏ dở việc học hành để xoay xở kinh doanh đủ thứ. Công việc không phải lúc nào cũng thuận lợi mà khoản nợ gia đình để lại quá nhiều. Lòng người thì vô cảm, có những chuyện bất nhẫn phải làm, có những điều bất nhẫn phải nghe.

Tôi nhìn Miên mà nghĩ hình như tất cả đống lộn xộn và sắc nhọn của đời đang dâng lên từng nhịp, từng nhịp sóng trong trái tim bé nhỏ kia. Chúng khua khoắng mỗi ngày để hủy diệt cảm xúc, tạo ra thành lũy chai lì. Tôi cũng thế, có gì vui hơn đâu. Dường như hôm nay tôi đang ngồi đối diện với một chiếc gương lớn, phản chiếu lại những nỗi đau. Dù cho mỗi nỗi đau mang một màu sắc khác, chẳng có mất mát nào giống mất mát nào. Cho đến tận lúc này tôi mới để ý thấy Miên rất mỏng manh. Những ngón tay gầy xanh xao thường đan vào nhau nương tựa. Ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi đôi lúc đờ đẫn, khóe môi trễ nải thỉnh thoảng nhoẻn cười một cách vô thức. Miên luôn giữ tư thế ngồi thẳng người nhưng vừa mới đây thôi, tôi nhìn thấy bờ vai bạn như sụp xuống, nhỏ bé và chênh vênh đến tội.

– Miên lạnh không? – Tôi hỏi nhỏ.

Miên ngước lên nhìn tôi khẽ lắc đầu. Khoảnh khắc ấy tôi thấy Miên đẹp hơn bao giờ hết với nụ cười và ánh mắt ấm áp như một vòng ôm. Bạn bảo ngày có 24 giờ thì ngoài lúc mệt nhoài quăng đời vào giấc ngủ, còn lại bạn phải đeo mặt nạ đến nghẹt thở. Câu chuyện về cuộc đời, bạn chẳng tin ai để kể. Bạn chỉ có một người bạn trai thân dù cùng sống trong một thành phố nhưng cũng chật chội quá cho những vỗ về. Thỉnh thoảng hai đứa thuê một nhà nghỉ vào đó chỉ để nằm cạnh nhau, lột chiếc mặt nạ ra để thở. Thế thôi! Thành phố này không có chỗ cho những nỗi cô đơn gục vào nhau mà thổn thức. Người ta không quen khóc trước mặt nhau. Người ta sợ phải bộc bạch và đối diện lòng mình. Người ta quen đính sẵn những nụ cười trên môi khô lấp lánh. Không có bộ mặt thật nào trườn ra đường. Chỉ khi nào thành phố yên ắng, mỗi người trở về trú ngụ đằng sau những cánh cửa thì khi đó người ta mới có cơ hội nhìn thấy mặt mộc của mình.

– Mình sắp lấy chồng rồi. Lấy người mình không yêu. – Miên khẽ thở dài.

– Đừng lấy người không yêu. – Câu nói ấy vừa bật ra khỏi môi tôi thì dường như đã đóng băng rồi bốc hơi bay mất. Dạo này có nhiều người lấy người mình không yêu quá. Và biết đâu trong tương lai tôi lại viết thêm tên mình vào danh sách ấy.

Tôi bất chợt đưa tay mình nắm lấy tay Miên dù suốt bao nhiêu năm qua tôi chưa hề nắm tay ai hay chìa tay mình cho một ai đó nắm. Lòng thương cảm tràn ngập tim tôi, cho dù ngoài kia gió rét vẫn luồn qua từng kẽ lá thì ở nơi chúng tôi ngồi ngọn lửa lòng đã nhen lên. Lúc này mới để ý, quán đã vắng lắm rồi, chỉ lác đác vài ba bàn khách Tây. Có lẽ họ đến đây đón giao thừa hay chỉ đơn giản là ngắm cảnh. Trên màn hình ti vi đang tưng bừng không khí đón xuân khắp cả nước. Những nhân viên còn lại của nhà hàng cũng đang chuẩn bị những khâu cuối cùng để chào năm mới. Tôi bảo bạn rằng chỉ vì thèm cảm giác được ngồi lặng lẽ ở một nơi xa xôi trong khoảnh khắc thiêng liêng của đất trời mà Tết này tôi ở lại đây. Tết không có lời chúc, không có những cái bắt tay, không vướng víu phong tục lễ nghi cũng có cái thú vị. Và nếu như không ở lại thành phố thì giờ này đâu có được ngồi bên bạn để ngập ngừng nghe tiếng lòng nhau. Những tiếng cô đơn tựa vào nhau cũng có thể tạo thành hơi ấm. Xuân đến từ đất trời và chọn nảy mầm trong lòng người ở một khoảnh khắc nào đó. Khoảnh khắc này chăng? 

Vũ Thị Huyền Trang

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/hen-dung-mua-xuan/a113549.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên