Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Độc thân

Độc thân

Nàng uể oải mở cửa phòng. Bên trong tối và hắt lên mùi hoa lys dìu dặt. Gỡ đôi giày cao gót ra, nàng chưa vội bước vào mà đứng dựa bên cửa ngắm nghía căn phòng thân thuộc của mình. Ngoại trừ âm thanh tí tách của vòi nước bị hở bên kệ bếp, căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng. Những tấm rèm cửa đứng im lìm. Lọ hoa lys trên bàn đang âm thầm tỏa hương. Giá sách phảng phất mùi gỗ nồng. Drap giường nàng vừa thay tối qua, vẫn còn đượm mùi nắng. Mọi đồ vật trong phòng như đang lặng lẽ đối thoại với nhau, bằng hương thơm, bằng những dịch chuyển không thể nhìn thấy hoặc bằng cách nào đó của riêng chúng, trong một không gian hoàn toàn khép kín và không dung chứa nàng. Nàng đứng lặng lẽ một lát rồi đặt nhè nhẹ đôi chân trần lên sàn. Nàng không muốn bật đèn, cũng không thể ồn ào thả người lên giường. Nàng sợ đồ vật trong phòng sẽ bất mãn khi bị nàng phá vỡ không gian riêng của chúng. Nàng lưỡng lự giây lát rồi đi về cuối phòng, khẽ khàng mở cánh cửa nhỏ dẫn ra ban công. Nàng khép hờ cửa, dựa lên lan can và đứng bất động ở đó.

Những dây thủy tiên thõng thượt buông mình từ tầng thượng xuống, chùng chình đung đưa qua mặt nàng. Nàng với tay nắm lấy những sợi dây mảnh, vô thức tết chúng lại thành một khúc dây thừng, rồi bất chợt nhận ra mình đang lặp lại và nối dài công việc dang dở của ai đó từ tầng trên. Có vẻ, một ai đó cũng rảnh rỗi như nàng, lựa chọn cách cách giết thời gian như nàng – bằng trò chơi với những dây thủy tiên. “Dường như trên thế giới này, địa hạt của sự cô đơn rộng lớn hơn ta nghĩ. Mà những người cô đơn, họ thường giống nhau ở sự trống rỗng”. Nàng bần thần kết luận. Nàng đã kết thân với đơn độc quá lâu nên không còn nhận rõ hình thù đầy đủ của nó. Ngay giờ đây, khi nhìn thấy nỗi cô đơn của người khác, nàng mới nhận thấy tình cảnh của mình phản chiếu trong đó. Cuộc sống của nàng quả thực rất vô vị…

Nàng thả tự do cho những sợi dây thủy tiên và đưa mắt nhìn ra xung quanh. Bất ngờ nàng nhìn thấy trên tầng thượng của ngôi nhà đối diện có một gã trai đang tập tạ. Gã nâng hai quả tạ lên xuống thật nhịp nhàng, vòm ngực gã mướt mát mồ hôi. Trong ánh chiều tà, những giọt mồ hôi ánh lên lấp lánh, thật đẹp. Gã vẫn hăng say không ngừng với những động tác đều đặn, thoạt tiên khiến người khác lầm tưởng gã đang tập rất chú tâm, nhưng thực ra, nàng thừa biết gã đã liếc trộm nàng rất nhiều lần. Gã không ngừng nhấp nhổm trên chiếc ghế tập, cố tỏ vẻ bình thản và bày biện một cơ thể hấp dẫn nhất để lôi cuốn nàng. “Một gã đàn ông ngốc nghếch…” nàng cười thầm khi bí mật của gã bị bóc mẽ. Mười năm trước, cô gái hai mươi trong nàng có lẽ sẽ bị gã thu hút. Nhưng với nàng của tuổi ba mươi bây giờ, làn da nâu đồng khỏe mạnh và vòm ngực rắn rỏi kia đã trở thành điều lố bịch. Những người đàn ông thành đạt lịch lãm còn chưa thể khiến trái tim kiêu kỳ của nàng lay động, huống chi là một gã trai chỉ biết khoe khoang một cách vụng về như thế. Nàng độc thân. Nàng kiêu hãnh. Vì thế, nàng quay mặt đi hướng khác.

Rất nhiều căn phòng của khu chung cư bên tay phải đã mở toang cửa sổ. Chủ nhân của chúng đều đã trở về sau giờ làm việc. Nhưng khác nàng, họ tất bật với hàng trăm công việc vụn vặt trong gia đình. Nàng nhìn thấy những người phụ nữ đeo tạp dề đứng xào nấu trong gian bếp chật hẹp, mồ hôi rịn trên trán tố cáo thời tiết oi bức lúc xế chiều. Còn những người đàn ông, một số túm tụm ngồi vỉa hè tán dóc, một số bận bịu với con nhỏ đang mếu máo trên vai. Tiếng nước chảy, tiếng nói cười, tiếng trẻ con khóc, lẫn với tiếng xào nấu tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn, nháo nhác. Cuộc sống gia đình hiện lên trước mắt nàng quá đỗi vất vả. Kết hôn đồng nghĩa với việc tước đi sự tự do. Sau đó tự mình quàng lên vai vô số trách nhiệm và lo toan, để rồi hàng ngày kêu ca khổ sở. Như thế đâu đáng để nàng đánh đổi cuộc sống độc thân – dù hơi vô vị – nhưng lại thảnh thơi này?

Cơn gió mạnh thổi những sợi thủy tiên tung bay, đồng thời mở toang cánh cửa nhỏ của phòng nàng. Tấm rèm tung bay. Chuông gió nhà ai kêu leng keng. Chiều tàn rơi trên những cánh chim đang bay liệng phía cuối trời. Đáng ra nàng sẽ vào phòng, trở lại với quỹ đạo cuộc sống độc thân hàng ngày. Nhưng, một gia đình trẻ ở khu nhà bên kia đã khiến nàng nấn ná lại. Họ đang chuẩn bị ăn cơm chiều. Vợ xào nốt món gì đó nàng không thấy rõ, còn người chồng đang bày chén bát lên bàn ăn. Đứa con nhỏ ngồi trong nôi, nghịch mấy quả bóng. Khi đôi vợ chồng ngồi vào bàn ăn, đứa bé bắt đầu kêu khóc và nằng nặc đòi bế. Người chồng xốc đứa nhỏ lên lưng, cúi rạp người và bò loanh quanh trong phòng để người vợ tranh thủ ăn cơm. Nàng nhìn thấy cô vợ trẻ và nhanh bát cơm rồi sà xuống bên chồng, bế lấy đứa bé để người chồng trở lại bên bàn ăn. Những cử chỉ hoàn toàn bình dị nhưng khiến nàng se sắt lòng. Chia sẻ và yêu thương cũng là một phần của hôn nhân, đâu chỉ có sự ràng buộc và những trách nhiệm nặng nề. Thực ra nàng biết điều đó, nhưng nàng cố bác bỏ chúng, cố tạo nên cái nhìn tiêu cực về hôn nhân để an ủi cho sự đơn độc vô vị của mình. Giờ thì nàng không thể mạnh mẽ như mình tưởng. Nàng ghen tỵ với đôi vợ chồng kia. Nàng bực bội về cái nhìn trìu mến của người chồng dành cho vợ. Nàng khó chịu trước niềm hạnh phúc dạt dào trên gương mặt người vợ lúc bế đứa con trên tay. Gia đình họ quá đỗi ấm áp, khiến kẻ ngoài cuộc độc thân như nàng cảm thấy bất hạnh. Nàng đủ điều kiện để xứng đáng có được cuộc sống tốt hơn người vợ kia. Nhưng tại sao thứ hạnh phúc nhỏ nhoi ấy vẫn chưa đến với nàng? Vì nàng quá khắt khe, quá cầu toàn hay vì nàng là kẻ hèn nhát không dám đối đầu với những khó khăn sẽ gặp phải trong cuộc sống hôn nhân?

Nàng bối rối trước những lời tự chất vấn của bản thân. Nàng thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết. Một chút mơ hồ buồn tẻ phủ lên bóng chiều nhạt nhòa. Tấm rèm cửa lại khẽ tung bay. Hương hoa lys, hương gỗ nồng bồn chồn theo gió len lỏi ra tận chỗ đứng của nàng. Trong bếp, vòi nước hở van vẫn lỉ rỉ phát ra tiếng động đều đều. “Gã trai bên kia có lẽ sẽ trị được cái vòi nước dở hơi này…”. Không hiểu sao ngay lúc đó nàng nghĩ đến gã như một điểm tựa cho sự yếu đuối của mình. Gã khỏe mạnh và đang để ý nàng. Biết đâu gã lại thú vị hơn vẻ ngoài vụng về kia? Tại sao không thử mở lòng để bắt đầu mối quan hệ mới nhỉ?

Nàng quay người lại. Nhưng trên tầng thượng khu nhà đối diện, gã trai đã biến mất. Chiếc ghế gỗ bơ vơ nằm giữa trời. “Dù sao cũng chỉ là một gã đàn ông ngốc nghếch…”. Nàng bước vội vào phòng, bật đèn và thả người lên giường…

Nguyễn Bích Thảo (3/3/2013)

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/doc-than/a89171.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên