Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Biển xa

Biển xa

Một con bé mộng mơ suốt ngày đi tìm những điều không có thật trong cuộc sống, cứ nhân đôi nhân ba những ước mơ ấy lên và chìm trong cõi mộng của mình. Nghi thích văn chương, cầu nối văn chương giúp Nghi được làm quen với nhiều bạn qua các bài viết trên trang blog của mình và Nghi gặp ông. Ông nói chuyện dí dỏm, uyên bác vun đầy mộng mơ cho Nghi. Ông và Nghi có thể nói chuyện hàng giờ về cuộc sống, về xã hội, về văn chương… Không biết tự bao giờ Nghi gắn bó với ông như một người bạn, xem ông như một người thầy. Nghi tâm sự với ông đủ điều, từ chuyện công việc đến chuyện tình cảm. Nghi gọi ông là thầy, ông lại gọi Nghi là con. Tình cảm thầy trò được tăng thêm theo những tâm sự hàng ngày dường như không bao giờ kết thúc.

2. Cuộc đời của ông giống như một cuốn sách, khi lật ra sẽ đọc được niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau, cứ đầy dần lên trong mỗi chặng đường. 22 tuổi, tốt nghiệp sư phạm Văn, ông tự nguyện đăng ký về vùng sâu, vùng xa giảng dạy. Ông có một hoài bão lớn là mang con chữ đến cho mọi người. Đầy nhiệt huyết, tuổi trẻ nói là làm dù chưa mường tượng được mình sẽ sống và làm việc như thế nào.

Nơi ông đến, làng Nhăng của người K’Ho. Nhà cửa đơn sơ, lớp học là một gian nhà được dựng tạm, trống hoác. Nguồn giải trí duy nhất là cái radio của trưởng bản, đêm đêm volume được vặn hết cỡ để cả làng có thể nghe tin tức. Cuộc sống của ông tuy thiếu thốn về vật chất nhưng tinh thần lại giàu có. Ông yêu những đôi mắt nâu thơ ngây đang chăm chú đánh vần từng con chữ, ông yêu mùi tóc khét nắng của trẻ, yêu những tình cảm mộc mạc của dân làng K’Ho.

Thảo, một cô giáo dạy cùng trường, đã yêu sự nhiệt huyết của người thanh niên trẻ tuổi. Dù biết ông đã có người yêu ở quê nhưng Thảo vẫn không từ bỏ tình yêu của mình dành cho ông. Đêm tổng kết cuối năm, men rượu cần và ánh lửa hồng đã làm ông chếnh choáng, Thảo đến với ông trong men say. Tin Thảo có thai như tiếng sét. Là một người đàn ông có trách nhiệm, ông không từ bỏ đứa con của mình. Một đám cưới đơn sơ được tổ chức đủ để thông báo với người làng họ sẽ về sống với nhau. Đứa con đầu lòng ra đời, chật vật đủ mọi sự thiếu thốn, Thảo không chịu nổi nơi khỉ ho, cò gáy, nhất quyết về thành phố. Ông chiều theo ý Thảo, về thành phố làm việc, nhưng công việc nào chờ sẵn người. Xin việc không được, ông và Thảo đã bỏ nghề giáo. Ông mở một tiệm buôn bán nhỏ gần trường học cho vợ, còn ông thì chạy ngoài kiếm sống. Tích cóp được một số vốn kha khá, vợ chồng ông lại mở một tiệm tạp hóa lớn hơn. Thảo bán hàng rất duyên và khéo chiều ý khách nên cửa hàng ngày càng đông. Số tiền kiếm được đã khá hơn, ông không cần phải chạy ngoài nữa. Cuộc sống dư dả, con cái đã lớn, không bận tâm về kinh tế gia đình, ông tiếp tục theo đuổi niềm đam mê bị bỏ dở dang. Ông bắt đầu viết. Được nhiều người tán thưởng, ông mạnh dạn viết nhiều hơn. Thảo không am hiểu về văn chương, chưa bao giờ cô tán thưởng bất cứ bài viết nào của ông, chỉ thấy cô hay càu nhàu.

Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, ông thức suốt đêm để viết tặng vợ. Sáng. Thức giấc bằng tất cả sự yêu thương, sau bao nhiêu năm chung sống ông đã dành cho vợ một bài thơ tình thật nồng cháy, Thảo cầm bài thơ ném thẳng lên bàn khi chưa kịp đọc: “Suốt ngày thơ với thẩn, ông đưa cho tôi một trăm ngàn đi chợ có phải hay hơn không?”. Ông chua xót. Lặng im.

Cuộc sống vợ chồng ngày càng ngột ngạt hơn khi đám bạn thơ của ông tới nhà ăn uống và đàn hát. Gầm lên như một con thú dữ, Thảo tống cổ ông và cả đám bạn ra ngoài, mặc cho ông khó xử với bạn bè. Vỡ vụn mọi thứ – tờ giấy ly hôn trên bàn. Cả hai ra tòa một cách nhẹ nhàng. Ông không chịu phân chia tài sản, chỉ ra đi với hai bàn tay trắng, sự ê chề của một kẻ thất bại trong hôn nhân.

Mười năm nay ông sống với niềm đam mê của mình. Bạn bè bảo ông nên lấy vợ nhưng ông lại sợ gặp một Thảo thứ hai, dù có nhiều phụ nữ muốn về nâng khăn sửa túi cho ông. Nghi khuyên ông nên lấy vợ, ông chỉ cười.

 

 

3. “Mình chia tay! Anh nghĩ chúng ta không hợp nhau”, anh thốt ra câu nói thật dễ dàng mà Nghi không thể nào ngờ được. Sững người, đôi mắt mở to nhìn anh khuất dần qua góc cua dưới những tán cây bò cạp vàng đang mùa trổ bông. Người Nghi yêu đột ngột nói lời chia tay sau 5 năm yêu thương. Mọi việc diễn ra nhanh đến nỗi Nghi không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy một khoảng trống đổ ập vào lòng.

“Tao có lỗi với mày! Hãy tha lỗi cho tao nếu có thể” một tin nhắn ngắn ngủi của nhỏ bạn thân, không một lời giải thích.

Hai người. Một bạn thân, một người yêu đang rạng rỡ trong ngày cưới. Nghi chỉ đứng nhìn từ xa và kìm nén những giọt cảm xúc đang lã chã rơi. Nghi không biết họ bắt đầu từ khi nào, chỉ biết tim Nghi giờ rất đau. Hai nỗi đau cùng hòa quyện một lúc khiến Nghi không thể nào đứng vững. Trái tim Nghi chỉ chực vỡ ra từng mảnh. Nghi muốn tìm đến một nơi bình yên cho trái tim tổn thương của mình. Nghi nghĩ đến ông.

Đêm. Biển đánh sóng rì rào, những đôi tình nhân đang nắm chặt tay nhau tung tăng. Nghi đi trước biển, lâu lâu đứng lại ngắm biển đêm, bờ biển dài và xa quá, hun hút đau như trái tim Nghi. Biết tâm trạng của Nghi rất ngổn ngang nên ông cũng không dám chạm vào vết thương đó. Nghi ngồi nhìn ra biển, môi mằn mặn nước mắt. Gió biển thổi nhè nhẹ, càng về khuya trời càng trở lạnh hơn. Ông kéo Nghi vào lòng, một bờ vai ấm áp rất cần cho Nghi. Nghi vùi đầu vào vai ông mà khóc.

– Con gái, con hãy coi mọi chuyện vừa xảy ra là một cuốn truyện con vừa đọc. Có thể con tiếc nuối khi truyện kết thúc, nhưng điều gì kết thúc con hãy cho nó qua đi nhẹ nhàng. Cuốn sách đóng lại thì con mới có cơ hội để đọc những cuốn sách tiếp theo.

Ông vỗ vai Nghi “Con hãy dũng cảm lên, thầy lúc nào cũng ở bên con”. Những lời động viên của ông đã làm Nghi nguôi ngoai.

Những ngày Nghi ở gần ông, được gặp bạn bè, bao lời động viên an ủi, mọi nỗi đau dường như đã tạm lãng quên. Một tình cảm len lén phả vào Nghi nhẹ nhàng. Ngày về, đưa Nghi ra bến xe, ông rất buồn. Xe chuyển bánh, Nghi vẫn thấy ông đứng nhìn theo, bất động.

 

4. Tường, một người đàn ông lớn hơn Nghi năm tuổi, luôn xuất hiện bên cạnh và giúp đỡ Nghi những lúc khó khăn nhất. Tường yêu thương, trân trọng Nghi. Nghi biết tình cảm mình dành cho Tường không phải là tình yêu mà chỉ là sự cảm thông. Tường mồ côi cha từ nhỏ, một mình đỡ đần mẹ và nuôi các em ăn học, cuộc sống của Tường rất khó khăn, nhưng chính sự khó khăn đó đã giúp Tường có một nghị lực phi thường.

Tường cầu hôn và Nghi chấp nhận. Ông ngăn cản nhưng Nghi vẫn chấp nhận, ông sợ một cuộc hôn nhân không bắt đầu từ tình yêu sẽ dẫn đến kết cuộc như ông, ông lo cho Nghi nhiều như chính con gái ruột của mình. Ngày cưới, ông đến tham dự nhưng đôi mắt của ông nhìn Nghi rất buồn.

Năm năm sau ngày cưới, Nghi đã có hai cháu, một trai, một gái, xinh xắn như hoa. Tường rất tâm lý, tôn trọng mọi sở thích của Nghi và ủng hộ Nghi. Sống với chồng, Nghi càng ngày càng yêu chồng hơn và Nghi hiểu cảm giác hai người sống cùng nhà, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng lại không đồng cảm, chia sẻ cho nhau khủng khiếp như thế nào, Nghi cảm thấy thương ông vô hạn.

Ông đang vật lộn với căn bệnh ung thư, Nghi chỉ có thể thăm hỏi động viên qua điện thoại. Gia đình và công việc không cho phép Nghi đi xa nhiều ngày. Tường bảo Nghi thu xếp công việc đi thăm ông: “Anh sẽ lo chu đáo mọi việc, em cứ đi đi”. Nghi càng yêu chồng hơn khi anh hiểu và thông cảm cho Nghi nhưng Nghi quyết định không đi, Nghi sợ nhìn thấy đôi mắt buồn của ông.

 

5. Như có một luồng điện chạy khắp người, nước mắt không thể trào ra được, Nghi đứng chết lặng khi nhận được tin dữ, căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi mạng sống của ông

Vợ chồng Nghi đã thu xếp công việc để về dự đám tang ông. Một đám tang lặng lẽ. Họ đứng bên quan tài ông và thổi những bản nhạc ông yêu thích. Những bài hát của Trịnh Công Sơn trong tiếng kèn saxophone da diết đến nao lòng. Không tiếng khóc vật vã, chỉ có tiếng thút thít, tiếng nấc lâu lâu vang lên. Quan tài được đưa đi thật chậm, từng nắm đất được bỏ xuống huyệt mộ. Nghi nhìn lớp đất đang lấp dần lấp dần. Vậy là ông đã đi xa thật rồi, xa những ước mơ tưởng như bình thường mà cả cuộc đời ông không thể nào có được.

*

“Có những lúc em nghĩ giá như ông chỉ lớn hơn em có vài tuổi, giá như em được gặp ông sớm hơn mười năm….”. Nước mắt Nghi chảy dài trên má. Tường lau những giọt nước trên đôi mắt đỏ hoe, vỗ về Nghi trong vòng tay ấm áp của mình.

Biển vẫn đánh sóng rì rào … 

LÊ VI THỦY

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên