Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » BÊN LỀ SÁCH CŨ

BÊN LỀ SÁCH CŨ

Cụ tự nhận: “Trên không với tới trời cao, dưới vô phương tới đất thấp, đúng là “thiên bất đáo địa bất chí” chỉ giỏi tài chê? Chữ Hán thì dốt, chữ Nôm tịt mù, tiếng Miên nghe đài phát thanh nói không hiểu câu nào, thế mà lớn gan dám viết thẻ về từ ngữ Cơ-me, quả tôi là thằng không biết lượng sức mình. Nhưng nếu không viết thì làm sao quên được nỗi buồn, lại nữa nay không đóng cọc thì ngày sau khó mà tìm dấu? Vì vậy thôi thì cứ viết”.

 

 

Với tập sách này, là một độc giả đọc tỉ mỉ, cẩn trọng và có đối chiếu từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau nên cụ Vương Hồng Sển đã có nhiều phát hiện lý thú. Thú vị nhất là cụ chứng mình được những sơ suất trong công trình biên khảo, dịch thuật của nhiều người. Việc làm này, cụ cho rằng “câu cua”:

Hãy cho bền chí câu cua
Dầu ai câu chạch, câu rùa mặc ai!

“Và nghề “câu cua” của tôi là thu mót từ tập sách, cuốn sách bày bán bên lề, và “câu cua” cũng là lối viết bên lề tờ sách, miễn đừng đụng chạm?”.

Chẳng hạn, với quyển Nam kỳ lục tỉnh địa dư chí (Lê Quang Định) qua bản dịch của Thượng Tân Thị; hoặc Gia Định thành thông chí (Trịnh Hoài Đức) do Tu Trai và Nguyễn Tạo dịch… cụ đã phát hiện ra những sai sót đáng tiếc – nhất là về địa danh. Từ đó, cụ đã giải nghĩa những địa danh Việt gốc Miên như Sốc Trăng (từ chữ Srok khléang, nghĩa là sốc có kho bạc), Sa Đéc (từ chữ Psar dek: chợ bán sắt), Mỹ Tho (Mé-sâ: người con gái có nước da trắng), Cần Thơ (Prek Rusei: sông tre), Bến Tre (Kompong rusei: vũng tre), Cà Mau (Tuk Khmau: nước đen) hay rạch Bến Nghé (kompong kau – krabey: vũng trâu nghé) v.v…

Lâu nay, chúng ta thường phân vân địa danh “Rạch Lá Buôn”, phải viết không có g hay có g? Cụ lý giải như sau: “Tra quyển Khảo về chánh tả của anh Lê Ngọc Trụ và bộ tự điển mới của Lê Văn Đức, thấy viết “Buôn”, bỗng gặp trong sách của nhà thảo mộc học Petelot lại viết “lá buông”, vậy mới làm sao đây?”. Sau khi tra cứu từ quyển Tiểu địa dư của ông Trương Vĩnh Ký, cụ Vương Hông Sển viết tiếp: “Lá buôn là bối diệp; lá buông là bồng diệp. Té ra hai thứ lá đều có thật, và nếu sớn sát đinh ninh chỉ có một thứ lá là lầm to và đầu độc thiên hạ, tội ấy về ai? Bỏ công điều tra thêm chút nữa thì biết được:

Lá buôn, chữ là “bối diệp”, thì là dùng chép kinh; bối diệp kinh: sutra Cơ-me.

Lá buông, chữ là “bồng diệp” dùng lợp nhà, đan kết làm quạt, lọng, buồm; sóng lá chuốt làm tên, làm đũa, làm gậy cầm tay; lại có loại gọi cây mật cật, cây kè, gỗ dùng làm liễn, ôm cột nhà gọi liễn kè; thật là rừng nhu biển thánh, nếu sống mãi, vẫn học hoài và cứ còn chữ mới để học”.

Những thông tin như thế, đầy ắp trong bộ sách Bên lề sách cũ. Càng đọc, chúng ta càng cảm thấy lý thú và hữu ích. Công việc khó khăn này, cụ khiêm tốn tâm sự: “Tỷ như tôi soạn ra đây các danh từ cũ tôi đã gặp, sách cũ viết sao tôi chép lại làm vậy, các bạn hãy lấy đó làm cái mốc nêu tạm trong lúc nầy, để rồi một ngày kia có người hay giỏi hơn tôi, sẽ nương theo tài liệu tạm ấy, sửa đổi lại cho đúng đắn, cân nhắc cho cẩn thận, thì cái công hôm nay của tôi không uổng”.

T.R

 

 

 

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-pham-va-du-luan/ben-le-sach-cu/a88018.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên