Tindientu.com - Tin điện tử - Cổng thông tin điện tử - Tin tức trong ngày

Trang chủ » Sách hay » Bến dạt

Bến dạt

Họ đặt đứa trẻ trước mặt chị và nói, đây là con anh. Thằng nhỏ mắt tròn xoe, miệng còn thơm mùi sữa. Đôi môi nhỏ hồng chúm chím nhóp nhép từng miếng không khí, như đang thăm dò không gian ngột ngạt xung quanh.

– Tui không tin. Vợ chồng tui vô sinh.

– Chỉ cô thôi. Còn thằng Bảy thì chỉ cần một phút. Có khi không tới.

Ông lái đò già, đứng vặn những ngón tay khẳng khiu nói một cách thản nhiên, đến mức chị không hiểu ông ấy lỡ lời, cố tình, hay không thể không biểu lộ sự thương hại coi khinh với chị. Rồi như ăn năn, ông cúi mặt, ánh mắt long lanh chực muốn đi lui, lắp bắp:

– Tui xin lỗi. Tui nghĩ đến mức này thì cô phải chấp nhận thôi.

– Phải. Tôi đành chấp nhận vậy.

Chị nói và đóng cửa sau lưng. Trước mặt chị, thằng nhỏ ngọ ngoạy trên chiếc khăn lông cũ kỹ, ố vàng ở vài chỗ, không biết có phải vệt cà phê chồng chị hay uống rơi lên không.

Nó ngủ rồi.

***

Những ngày đầu thằng nhỏ mới về với chị, cả mé sông dạt tiếng nó khóc đòi sữa. Chị ngồi trân trân nhìn bóng mình trong di ảnh chồng, nước mắt chảy long tong trên má. Chị oán anh, sau khi ra đi, để lại cho chị quá nhiều thứ nhưng vô giá trị, hoặc vô cùng đau đớn, như thằng nhỏ này, vừa được nhặt mang về cho chị chỉ ba ngày sau khi đưa tang anh. Mẹ nó, cô chủ quán cà phê trôi dạt về đây mới hai năm nay, đã bỏ đi đâu không rõ.

Thằng nhỏ khóc mãi rồi ngủ thiếp đi trong cơn đói. Chị không dám (và không muốn) động đến nó. Đến bữa, chị cầm chiếc bình nhựa lỏng bỏng sữa bột quấy nước ấm bốn mươi độ, ngồi xa cách cho nó bú. Thằng nhỏ trầy trật mấp mấp vài cái rồi lại khóc váng lên. Chị bất lực ngồi buông thõng một bên ghế. Bình sữa chốc ngược chậm chạp rớt những giọt nước đục ngầu sầu thảm.

Sang ngày thứ ba, nó nằm im ngoan ngoãn ngủ từ sáng đến chiều. Không nghe thấy nó khóc, cựa mình. Chị hoảng loạn bế đứa bé mềm lả trong tay, cuống quýt pha sữa đút từng muỗng cho nó. Sữa nóng sực. Thằng nhỏ không phản ứng. Chị tuyệt vọng nhấp từng ngụm đầy mớm vào tận môi cho nó. Chị ấp nó vào lòng, nói như trách:

– Dậy… Dậy đi…

Rồi chị lại mớm. Rồi chị ấp nó vào thái dương nóng rực vì sợ hãi và căng thẳng của chị. Rồi chị khóc, bế nó đi cà lơ khắp nhà.

Ba mươi phút sau, thằng nhỏ nhép miệng một cách khô khan, khóc váng lên. Chị cười khấc khấc, nước mắt nước mũi tèm lem rớt trên mặt thằng nhỏ. Chị hôn nó tới tấp, phải vì thương đâu. Chị chỉ mừng vì nó không nỡ bỏ chị mà đi, trong ngôi nhà vừa vắng anh.

Hồi xưa, nói xưa chứ thiệt tình là chỉ mới tháng trước, mới năm ngoái đây thôi, chị với anh còn ấp ủ, rạo rực biết bao mỗi lần anh đi ghe về. Anh muốn có con để chị đỡ buồn. Chị muốn có con để anh yên tâm mỗi lần để chị ở nhà mình ên, để chị rọ rạy, tỉ mẩn. Nhưng ông trời hay khéo trêu lòng người. Cho tới khi anh bỏ chị đi, họ đã cưới nhau bốn năm ba tháng mười chín ngày. Chị không biết thuốc tránh thai, bao bì phòng vệ là gì nhưng không thể có con. Ban đầu, chị để tự nhiên. Và chờ. Chị chờ từ khi lúa đòng cho tới lúc nước lớn, bèo dạt từ thượng nguồn về bềnh bồng cả khúc sông quẹo ngay trước nhà. Anh đưa chị lên thành phố khám. Ông bác sĩ vừa rớ tới là chị thét lên, co rúm, kiểu sợ hãi của gái còn son, vì dẫu sao cả đời, chị chưa biết bàn tay đàn ông nào khác ngoài chồng. Cuối cùng, chỉ mình anh khám được. Bác sĩ bảo bình thường. Chị thì bà y tá khám bằng mắt, nhéo hông chị một cái đau điếng bảo, lưng ong này, đẻ phát một. Chị tin vào tất cả những phán đoán y học hiện đại lẫn u mê đó và bảo với anh, chắc tại vợ chồng mình chưa tới số gặp con.

Vậy mà anh không chờ nổi với chị nữa.

***

Chị mãn tang chồng. Thằng nhỏ hơn hai tuổi, nói sõi, nhớ được rất nhiều thứ trong nhà nhưng mỗi khi kêu chị thì nó luôn nói lắp:

– Mẹ… mẹ… mẹ… ơi, con đói/ con đi tè/con ăn cơm.

Con sông trước nhà chị mỗi mùa nước về lại mở rộng thêm ra một khúc, khoét sâu vào cái vũng sân ngày xưa anh chở đất núi về san phẳng hai tháng trước khi chết. Chị lên chợ mua gốc tre chẻ sẵn về làm hàng rào ngăn mé vực sông để thằng nhỏ có mải chơi cũng không bề gì. Chị cày cụi trồng rau mồng tơi để rễ cây bám cho chắc đất (cái chính là thằng nhỏ thích ăn canh cua nấu mồng tơi). Nhưng thứ rễ bời bời hời hợt không đủ sâu để giữ bờ giậu cho chị. Mỗi năm chị lại tốn một mớ gốc tre. Khoảng sân chơi, vốn là thiên đường để thằng nhỏ lăn lê, bò trườn làm lính đặc công, làm anh hùng bảo vệ mẹ lại hẹp thêm một đường vằn vẹo.

Buổi tối, sau khi dỗ thằng nhỏ ngủ say, chị thường ra ngồi trên mép sông nhìn nước lùi lũi trôi bên dưới. Mấy ông đi soi cá ngang qua chòng ghẹo chị. Chị cay nghiệt bảo coi chừng, chồng tui là ma nước đó. Tiếng cười hơ hớ ngượng nghịu tắt sụm. Chị ngồi ôm ngực, mằn mấy đầu ngón tay tê nhói.

 

***

– Con tui đâu?

Chị ngước lên, lạng quạng thấy cô gái tóc loăn xoăn xõa, bộ quần áo vừa khít ôm sát những đường cong lờ mờ.

– Hử?

– Thằng nhỏ, con của ảnh… của tui đó…?

Chị lửng xửng đứng lên, quay vô nhà một hơi, cổ ngẩng cao, cứng đơ một cái thế nhìn mải miết về phía trước, như không nghe, không hay, không biết gì về sự xuất hiện của người đàn bà, là mẹ, đẻ ra đứa nhỏ.

Người đó nói, hồi đó bí quá tui xạo, chứ cái móng chân tui ảnh còn chưa đụng tới. Nó là con tui, không phải con anh, nói chi là con chị.

Người đó kêu, nó đã không chịu kêu mẹ sao bắt nó kêu chi cho nó lắp.

Người đó khùng khằng, để con tui ở bến sông này lỡ nước lũ cuốn trôi nó mất thì sao.

Người đó tha thiết, con ơi, kêu mẹ đi con. Mẹ của con, đứt ruột sinh ra con nè.

Thằng nhỏ quay sang nhìn chị sợ sệt.

– Mẹ… mẹ… mẹ… ơi, con sợ cô này!

Chị ẵm thằng nhỏ vô buồng, nói trỏng ra:

– Cái đó tui không dạy. Tự cô…

Chị định nói câu gì đó cay đắng nữa nhưng thôi. Bên ngoài đã nghe tiếng thân người rơi thụi xuống bộ tràng kỷ rồi.

Chị đứng trong buồng cả đêm, ôm thằng nhỏ trong tay ru từng tiếng rỉ rả thổn thức.

Mờ sáng, người đàn bà quảy cái túi trên vai đứng ngay cửa nói nấc:

– Chừng nào con biết tui về.

Chị chấp chới chạy theo. Rồi chị chựng lại trước bàn thờ anh, hết nhìn thằng nhỏ, lại nhìn anh, nhìn trỏng ra khoảng nước sông trắng mờ, vừa khóc vừa cười.

 

Lê Bảo Chi

Nguồn: http://phunuonline.com.vn/nguoi-yeu-sach/tac-gia-tac-pham/ben-dat/a90191.html

Tags: ,

Bài viết liên quan

Copyright © 2014 Tin tức - Tin điện tử - Tin online - Tin tức trong ngày
Website đang được xây dựng demo. Chúng tôi không cung cấp thông tin, dịch vụ và sản phẩm trên web này.
Phát triển bởi Quảng Cáo Tự Nhiên